Hừng đông, giờ Sửu qua đi, Tô Đàn Nhi tỉnh lại.
Lúc mở mắt cảm thấy cả trời đất đều chỉ có một màu vàng, bên ngoài yên ắng vô cùng nhưng mà bầu không khí lại không mang tới sự bình an. Trong đầu, trên người, các loại cảm giác khó chịu, xao động, bất an thi nhau ùa tới, khiến cho nàng không thể nào phân biệt được hoàn cảnh xung quanh. Tại sao lại khó chịu chứ? Rất nhiều hình ảnh xẹt ngang trong đầu nàng, trước không đường - sau có truy binh, có một số thứ thất bại... Trong cảm giác hỗn loạn ấy, đột nhiên có tiếng người thân vang lên.
"Tiểu thư đã tỉnh rồi."
Đó là giọng của Tiểu Thiền, không cần suy nghĩ nàng cũng nhận ra điều này, nàng nhắm mắt nhớ lại những gì mới diễn ra, cố sức muốn ngồi dậy thì bị Tiểu Thiền ấn xuống. Tiểu nha hoàn không dùng bao nhiêu sức, mà chủ yếu là sức của nàng không còn, trong ánh mắt, nàng thấy mắt đối phương đỏ ngầu.
"Mấy giờ rồi?"
Nàng mở miệng hỏi, thanh âm có chút khàn khàn, nghe mà không giống nàng chút nào.
"Đã qua giờ Sửu rồi ạ."
"Tiểu thư đừng dậy..."
"Thuốc có tính nóng..."
Những giọng nói vang lên bên tai nàng, có Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi và cả Lập Hằng. Hắn cũng ở đây, cảm giác khó chịu của nàng vơi bớt, một chút ấm áp lan ra, nàng nhớ lại toàn bộ chuyện trước khi ngất:
"Liêu chưởng quỹ và mọi người..."
"Tiểu thư đừng nghĩ những chuyện này nữa..."
Bên giường, Quyên nhi nghẹn ngào nói chuyện. Tô Đàn Nhi xin lỗi lắc đầu, suy yếu mở miệng:
"Không được mà..."
"Liêu chưởng quỹ và mọi người đã về nghỉ ngơi."
Giọng nói Ninh Nghị vang lên bên cạnh, sau đó hắn nhìn Thiền nhi nói nhỏ:
"Để ta nói chuyện với cô ấy, các muội ra ngoài giúp Hạnh nhi đi."
Hai nha hoàn gật đầu đi ra ngoài, đến phòng bên sắc thuốc. Khi yên tĩnh, thị lực và tinh thần của Tô Đàn Nhi mới phục hồi được một chút, nàng thấy người đàn ông là tướng công của nàng hiện đang mặc bộ trường bào màu xanh như thường ngày, đang ngồi trên chiếc ghế đối diện nhìn nàng. Thần thái của người này vẫn giống như lúc nói chuyện phiếm, thoải mái nghiêng đầu, dáng vẻ thư sinh ung dung trầm ổn. Tuy rằng tuổi vẫn trẻ, nhưng lại có sự lão luyện trưởng thành, đây chính là bóng dáng tài tử mà nàng thầm mong ước ở trong lòng.
Tài học của người này lợi hại hơn rất nhiều người nhưng chưa bao giờ khoe khoang, nội liễm âm thầm, ung dung nhưng lại rất có lực lượng. Trước kia Tô Đàn Nhi từng suy nghĩ vấn đề này rất nhiều. Theo lý thuyết thì một đệ nhất tài tử như hắn, lúc nào cũng phải khiến cho người khác có cảm giác lợi hại mới phải, vậy mà khi ở nhà, bao gồm cả nàng, Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi chẳng ai cảm nhận được điều này. Hắn lúc nào cũng chỉ ung dung đi lại, khi nói với người bên ngoài thì thấy tự hào, nhưng thỉnh thoảng đột nhiên cũng thấy sợ hãi, nhưng mà… hầu như lúc nào các nàng cũng chỉ nhìn thấy hắn có bộ dáng này. Nếu là từ bên ngoài nhìn vào, người ta có lẽ sẽ thấy hào quang của tài tử, nhưng đối với người bên cạnh, hầu như ai cũng chỉ thấy người này đơn giản bình thường mà thôi.
Cũng không biết vì sao, lúc này nhìn thấy hắn, nàng lại đột nhiên nhớ tới cái hào quang của đệ nhất tài tử kia. Từ tối qua đến giờ, hắn vẫn chưa nghỉ ngơi, đáng nhẽ mình không nên làm liên lụy tới hắn mới phải, tướng công chỉ là một văn nhân, không nên dính tới những chuyện làm ăn buôn bán, nhưng lúc này... nàng định cười xin lỗi, định mở miệng thì Ninh Nghị đã cầm một miếng bánh đưa tới.