Đêm dần khuya, lắng nghe là có thể nhận ra những tiếng động lớn trong khu nhà của Tô gia, những tiếng cảm thán bất an cũng theo đó vang lên. Trong phòng, ánh đèn chập chờn, ánh trăng êm dịu chiếu qua cửa sổ trườn vào. Tô Đàn Nhi nằm trên giường, Thiền nhi và Quyên nhi ngồi bên cạnh chăm sóc, nhìn Tô Đàn Nhi đang đắp khăn mặt trên trán với sự bất an. Thầy thuốc già râu tóc trắng phau đang ngồi bắt bạch. Ninh Nghị đứng ở cửa, hai tay ôm ở trước ngực tự ngẫm những sự việc đã xảy ra, dược đồng theo Tôn đại phu đến cũng không vào bên trong.
Quá trình chẩn bệnh cũng không dài, lão đại phu buông cổ tay Tô Đàn Nhi đứng dậy đi ra ngoài, Quyên nhi vội vã đi theo, ngoài cửa, Hạnh nhi hai mắt đỏ au cũng đi tới.
"Nhị tiểu thư bị nhiễm phong hàn đã nhiều ngày, trong khi đó lại còn gặp một số thứ khác, à, vừa nhiễm phong hàn lại vừa bị… khụ… bị quỳ thủy (kinh nguyệt). Điều này làm cho bệnh nặng thêm, nhưng nếu chỉ như vậy cũng không ngại, sau khi uống mấy thang thuốc sẽ đỡ. Chỉ là... Nhị tiểu thư tâm lực quá độ, đại khái lại bị đả kích bởi chuyện đại lão gia… cho nên trong vòng mấy ngày chắc sẽ không thể khỏi được."
"Tâm lực quá độ?"
Ninh Nghị nhíu mày hỏi một câu.
Lão đại phu gật đầu:
"Đúng vậy, phong hàn đợt này thực ra không nghiêm trọng bằng áp lực và sự mệt nhọc từ xưa cộng lại, thể xác và tinh thần mệt mỏi vô cùng, quan trọng nhất là tâm bệnh, phong hàn chỉ là nguyên nhân bộc phát mà thôi. Việc này không thể khinh thị, ta sẽ kê đơn, trước tiên hạ sốt cho nhị tiểu thư, nhưng phương pháp chữa bệnh đúng còn phải... cần nhị tiểu thư buông lỏng tâm tình mới được, ai..."
Tôn đại phu thở dài, hắn là cung phụng (những người có tài được chiêu mộ) của Tô gia, cũng là thầy thuốc chính của Tô Bá Dung nên đương nhiên hiểu tình thế Tô gia lúc này. Muốn Tô Đàn Nhi buông lỏng tâm tình ư, nói dễ vậy sao. Hắn lắc đầu ngồi trong phòng khách viết đơn thuốc, sau đó lại dặn dò một phen mới cáo từ rời đi, Tiểu Thiền cũng cầm đơn thuốc ra ngoài. Quyên nhi và Hạnh nhi chạy đến bên giường nhìn Tô Đàn Nhi đang hôn mê, sau đó khóc nức nở nhìn Ninh Nghị nói:
"Làm sao bây giờ."
Câu này giống như đang xin Ninh Nghị giúp đỡ, hoặc đang tự thì thầm. Thường ngày, ba nha hoàn này rất có chủ kiến, nhưng tới lúc này khi Tô Bá Dung gặp chuyện, Tô Đàn Nhi đổ bệnh, họ cũng chẳng biết phải làm sao.
Ninh Nghị chống cằm một lúc mới hỏi:
"Mấy ngày nay, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Tô Đàn Nhi bị nhiễm phong hàn có thể là do đi tắm quá muộn, bệnh tình ban đầu cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng từ sau khi Tô Bá Dung bị đâm, Tô Đàn Nhi phải đối mặt với nhiều sự khiêu chiến, nhưng khi đó nàng cũng chưa có dấu hiệu kiệt sức. Hừng đông mấy hôm trước, nàng còn tự tin nói chuyện Hoàng thương, tinh thần và khí thế đang lên tới đỉnh, ứng biến cũng rất tốt.
Giống như một công ty lớn gặp nhiều đả kích, hoặc bị người ta gài bẫy.