Tô Bá Dung gặp chuyện khiến cho vô số việc không tên kéo đến, kẻ bận rộn không chỉ mình phòng lớn Tô gia. Sau khi có tin từ nha môn, mọi người trong lòng đã hiểu là có kẻ đang định hạ thủ với Tô gia. Từ chiều nay, tất cả lực lượng của Tô gia ở trong thành bắt đầu khuấy động. Chưởng quỹ, quản sự, quân sư bắt đầu dồn về Tô gia, trong đó có cả nhân sự của phòng hai, phòng ba... nhưng phòng lớn là nhiều người đổ về nhất.
Trước đây, Tô Đàn Nhi nói là quản lý chuyện làm ăn của phòng lớn, trên danh nghĩa là một nửa, nhưng thực tế là có Tô Bá Dung ngồi trấn giữ. Tô Bá Dung gặp chuyện, Tô Đàn Nhi lập tức bị dồn toàn bộ công việc lên lưng. Lão thái công cũng có ý định giúp đỡ một chút, nhưng lúc này ông cụ cũng có việc quan trọng cần làm, dù sao ông cụ cũng già rồi, không còn sức để gánh toàn bộ Tô gia.
Chiều nay, khi lão thái công rời đi, Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương cũng lo lắng cất bước, Tô Đàn Nhi bắt đầu triệu tập tất cả những người có thể vào phủ, bao gồm cả những chưởng quỷ do Tô Bá Dung quản lý. Thực ra, nếu công việc cứ tuần tự từng bước, những chưởng quỷ này có thể chống đỡ một thời gian dài, nhưng nếu có người muốn hạ thủ thì công việc làm ăn trong toàn quốc của Tô gia sẽ trở nên bấp bênh, tình hình vô cùng nguy hiểm. Huống chi, cửa thành lúc này đã đóng, tin tức muốn truyền ra – truyền vào khó hơn trước không biết bao nhiêu lần.
Khi nghe thấy đại phu nói tình hình thương thế của Tô Bá Dung, mẫu thân của Tô Đàn Nhi té xỉu tại chỗ. Tô Đàn Nhi cũng đi về phòng, Ninh Nghị dặn đám Thiền nhi, Quyên nhi xử lý một số chuyện linh tinh. Buổi tối đèn sáng, hắn rời khỏi nhà một chuyến, khi trở về thì phòng của Tô Đàn Nhi cũng đã sáng đèn, mẫu thân của Tô Đàn Nhi đã tỉnh lại. Tới gần phòng, Ninh Nghị thấy bên trong có bóng người nói chuyện. Mẫu thân của Tô Đàn Nhi và hai di nương đang khóc khóc mếu mếu nói chuyện, Tô Đàn Nhi ngồi im, Ninh Nghị nghe mấy câu đại khái cũng hiểu sự tình.
Ba người đàn bà vừa khóc vừa oán trách Tô Đàn Nhi, oán giận nàng mạnh mẽ, oán trách nàng... vì chuyện lần này có liên quan tới Hoàng thương.
"Đã bảo rồi… con gái mạnh mẽ như vậy làm gì..."
"Chuyện lần này không biết Nhị thúc, Tam thúc có nhúng tay hay không..."
"Bọn họ biết Đàn nhi muốn làm Hoàng thương đấy..."
"Mấy hôm trước họ còn nghị luận..."
"Hay là dọa họ một trận… phải làm mạnh tay để bọn họ công dã tràng múc nước giỏ tre..."
"Đám đàn bà chúng ta cũng biết đạo lý này..."
Tô Bá Dung bình thường quản lý các mặt của phòng lớn rất tốt, nhưng vợ hắn — mẫu thân của Tô Đàn Nhi lại là người có chút yếu ớt, sau khi sinh Tô Đàn Nhi thì không sinh được mụn con nào nữa. Thời thế quyết định quan niệm, Tô gia sau này cưới cho Tô Bá Dung hai người thiếp, nhưng phòng lớn vẫn không có thêm đứa trẻ nào, lúc đấy mọi người mới nghĩ vấn đề nằm trên người Tô Bá Dung.
Lúc mới sinh, do Tô Đàn Nhi là con gái, mẹ của nàng cũng không phải là quá thích, trong tâm nàng muốn sinh một thằng con trai, do đó quan hệ tình cảm xưa nay giữa hai người cũng không tính là sâu đậm. Khi Tô Đàn Nhi muốn tham gia buôn bán, mẹ nàng từng đứng ra phản đối, nhưng sau đó lại không phát biểu gì nữa. Tới hiện giờ, nhiều lúc nghĩ nguyên nhân tình cảm mẹ con không sâu đậm, hai người cũng chẳng biết là do ai.
Hai di nương ngày thường không có nhiều quyền lên tiếng trước mặt Tô Đàn Nhi, lúc này chỉ khóc nói bóng nói gió, ám chỉ mà thôi.
Tô Đàn Nhi muốn đoạt Hoàng thương, người trong nhà biết không nhiều lắm, có thể căn cứ tình hình mà đoán ra cũng không được mấy người, tóm lại sự việc vẫn là bí mật. Nhưng dù sao bí mật cũng phải có lúc được công khai, Chức tạo Giang Ninh đã chuẩn bị việc này, cũng sắp tới thời gian tranh đoạt, sự việc kiểu gì cũng phải đưa ra ánh sáng. Trước khi đóng cửa thành mấy hôm, đại khái cũng chính là lúc nói chuyện với Tịch Quân Dục, Tô Đàn Nhi đã chính thức đối mặt với vấn đề này, toàn lực tranh đoạt Hoàng thương, mà sự việc cũng chỉ còn chừng 1 – 2 tháng nữa.
Một khi đưa ra ánh sáng, đối với người bên ngoài, đặc biệt là người của Tô gia mà nói, đây là một chuyện khá chấn động. Đám người này vốn muốn ngáng chân, không để cho một cô gái như Tô Đàn Nhi đoạt được vị trí gia chủ, nào ngờ cô gái này lại âm thầm làm chuyện lợi hại tới mức này. Chuyện Hoàng thương một khi thành, có lợi nhuận, vậy thì sau này ai còn dám mở miệng.
Từ khi đóng cửa thành tới nay, chuyện này đã được mọi người truyền lưu, nghị luận, kết quả là vượt khỏi tầm kiểm soát của Tô Bá Dung. Mẫu thân của Tô Đàn Nhi và hai vị bình thường chỉ tiếp xúc với những người trong phủ, cho nên phải chịu đựng khá nhiều lời nói bóng gió của người ngoài. Hiện giờ họ hoài nghi Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương, bởi đối phương đã lâm vào thế bí quá hóa liều, dù phải bán đứng Tô gia cũng không để cho Tô Đàn Nhi được quản lý gia tộc… Khó trách họ suy nghĩ những điều này, tâm tư của họ bình thường chỉ đặt lên mấy việc lẻ tẻ, tầm suy nghĩ hạn hẹp cũng là điều không tránh khỏi.