Buổi chiều, bầu không khí trong đại sảnh phòng lớn của Tô gia khá căng thẳng, phòng của Tô Bá Dung khá yên tĩnh nhưng mà bên trong và bên ngoài đều đã có người tập trung. Cửa thỉnh thoảng mở ra, có người bưng nước nóng ra vào, nước bưng ra thường mang theo máu loãng. Trong đại sảnh, lão thái công (1) Tô Dũ chống quải trượng trầm mặc ngồi trên ghế, bên cạnh ông cụ là mấy người lớn tuổi khác như Tô Trọng Kham, Tô Vân Phương.
(1): Lão thái công: cụ ông
Tô Đàn Nhi lúc này đang ngồi cùng vị trí với mẹ mình, hai vị di nương và Ninh Nghị. Mẹ nàng và hai vị di nương đều đang khóc, Hạnh nhi, Quyên nhi, Thiền nhi cũng ở phía sau lau nước mắt. Tô Đàn Nhi hiện giờ không còn khóc nữa, tư thế ngồi của nàng xem ra chẳng khác gì ngày thường, chỉ có khác là hai tay đang nắm chặt thành ghế, đầu ngón tay trắng bệch, viền mắt đỏ ngầu, lạnh lùng chờ tin tức tiếp theo, đó là tin về phụ thân hoặc là hung đồ.
Lúc về tới nhà, trên tay nàng toàn là máu, trên người cũng dính một chút, nếu Ninh Nghị không bảo Thiền nhi đi múc nước rửa tay cho nàng thì chắc là trên tay nàng vẫn dính máu, có điều tay thì sạch nhưng máu trên quần áo vẫn còn đó, mái tóc nàng cũng đã có chút rối loạn. Nàng vẫn tỉnh táo ngồi đó, điều Ninh Nghị có thể làm lúc này cũng không nhiều, chỉ còn cách ngồi im chờ đợi.
Trong đại sảnh lúc này toàn là những người có quan hệ mật thiết với ba phòng nên khá im lặng, nhưng ở bên ngoài, mọi người đang bàn luận xôn xao, nào là kết quả của việc này, xu hướng phát triển về sau, thế cục của ba phòng Tô gia...
Tên sát thủ kia đã bị bắt, nhưng mà lúc này không bị giam ở Tô gia, mà đã bị bộ khoái dẫn tới nha môn, Tô gia cũng chỉ còn cách đợi tin từ bên đó.
Im lặng chờ đợi, người đi ra từ trong phòng ngủ không truyền ra tin tức nào tốt, đại khái là thương thế của Tô Bá Dung quá nặng, còn đang tiếp tục cứu trị. Do tình hình khẩn cấp nên thỉnh thoảng lại có một số người bước vào nhà trong, hỏi thăm tình hình. Sau chừng một khắc, cửa đại sảnh lại mở ra, có người chạy vào trong nhỏ to nói chuyện, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào đó, trong số người mới vào có Tô Văn Khuê, hắn đảo mắt một vòng, cắn răng, bước sâu vào bên trong.
"Ninh Nghị, mày cũng có mặt ở đó, sao không bảo vệ đại bá?"
Mấy hôm trước mọi người còn cùng nhau đi thanh lâu, nhưng hiện giờ đã trở mặt. Giọng nói của Tô Văn Khuê sắc bén, khiêu khích sự tức giận của người khác. Ninh Nghị nhíu mày, Tô Văn Khuê đi tới, tức giận túm cổ áo đối phương, Ninh Nghị tiện tay bẻ ngược lại một cái áp đầu hắn vào cây cột phía sau.