Điều tốt thì không linh, điều xấu lại linh nghiệm..."
Sau khi thanh âm hỗn loạn truyền tới, mọi người đã khẳng định thành đông chắc chắn xảy ra chuyện, tất cả đều nhìn qua bên đó, một số nạn dân không hiểu chuyện gì hoảng loạn ngẩng đầu suy đoán. Lục A Quý quan sát xung quanh.
"Quận chúa, tiểu vương gia mau lên xe, chúng ta về nhà, cửa thành chắc sắp đóng rồi… thuộc hạ phải qua đó xem thế nào. Lập Hằng, xe ngựa cũng đi qua Tô phủ, huynh cũng lên về phủ luôn đi. Đóng cửa thành thì kiểu gì cũng có chuyện xảy ra."
Ninh Nghị gật đầu, Lục A Quý chạy về phía cửa đông. Ninh Nghị ngồi bên cạnh xa phu, Chu Bội và Chu Quân Võ cũng vén rèm lên nhìn tình hình bên ngoài. Tình trạng căng thẳng trong thành đã kéo dài nhiều ngày, hiện giờ nạn dân đã có chút hỗn loạn, tiếng cãi vã, quát mắng, tiếng khóc của trẻ em vang lên, quan binh và nha dịch nhanh chóng xuất hiện duy trì trật tự, xem ra dù hỗn loạn nhưng vẫn chưa tới mức đại loạn.
Về đến nhà, Tô phủ cũng đã có hành động, cửa phủ đã đóng kín, một số người cầm thang trèo lên tường nhìn cảnh tượng bên ngoài. Thực ra mọi người vẫn chỉ loáng thoáng hiểu một chút mà thôi. Quyên nhi đứng ở cửa chờ hắn, Thiền nhi thì đứng ở cửa hông. Tô Đàn Nhi và ba nha hoàn đã về tới phủ, khi bên ngoài xuất hiện tình hình rối loạn, các nàng đã tập trung ở nhà, nếu như lát nữa Ninh Nghị không về, kiểu gì họ cũng bảo gia đinh ra ngoài kiếm.
Lúc này, bên ngoài phủ bắt đầu có những tiếng hô lớn: "Cửa thành đóng rồi". Tiếng hô truyền đi, tiếng náo loạn càng lớn, ánh mặt trời trở nên nhợt nhạt...
Buổi trưa ngày 13 tháng 7, trong sự rối loạn, cửa thành Giang Ninh đóng kín.
Nguyên nhân của chuyện này là do lễ Trung Nguyên sắp tới, tuy nói 15 tháng 7 mới là ngày chính, nhưng từ đầu tháng 7 hoạt động lễ quỷ đã bắt đầu, một số nhà đã tiến hành cúng tế. Trên đường Giang Ninh đã bán đầy giấy bạc vàng mã, trong khi đó ngoài thành lại có một lượng lớn nạn dân.
Cũng không kỳ quái khi Tô Đàn Nhi, Lục A Quý đều nói, có thể trước ngày 15 cửa thành sẽ đóng.
Số nạn dân ở ngoài thành chắc đã nhận ra việc vào được thành trước khi đóng cửa sẽ khá hơn một chút. Một khi cửa thành đóng, cuộc sống của bọn họ ở bên ngoài sẽ khó khăn hơn nhiều. Cho nên, tuy mới 13 nhưng đã có một lượng lớn nạn dân ùn ùn kéo tới cửa đông, mắt thấy sự hỗn loạn sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, quan viên trấn thủ cửa thành lập tức quyết định đóng cửa, dù sao đây cũng là tình huống đã được bàn bạc từ trước.
Sau khi cửa đông đóng, các cửa thành khác bắt đầu làm theo.
Sự hoảng loạn trong thành không kéo dài, trật tự được lập lại khá nhanh, chỉ là buổi tối hôm đó Giang Ninh có vẻ yên tĩnh, mọi người đều ở trong nhà mình. Trên đường phố thỉnh thoảng mới có xe ngựa đi ngang, có một số người đi đường, tóm lại là tương đối vắng vẻ, nếu đi tới gần tường thành thì có thể nghe thấy tiếng động nhốn nháo ở bên ngoài.