Nghe nói tướng công tối hôm qua rất phong quang..."
Vốn tưởng rằng chuyện tối hôm qua tương đối bí mật, ai ngờ khi chạy bộ trở về, người trong nhà đã biết cả. Dù sao thì tối hôm đó đông người, có thể giấu một số nhưng đương nhiên không thể giấu người của Tô gia, giờ trở thành truyện cười, bị đem ra trêu một phen. Sáng hôm nay chắc là đám người Tô Văn Định đã tới đây nói chuyện, giờ Tô Đàn Nhi đem ra trêu.
"Một lần cho tận 500 lượng, cô gia thật hào phóng."
Cầm bát cháo, Tiểu Thiền cười hì hì nói một câu. Quyên nhi ở bên cạnh cũng quay đầu, nhìn Hạnh nhi thì thầm:
"Phá sản."
Thực ra do mọi người đã biết tính Ninh Nghị, nên mới đùa hắn, Ninh Nghị thấy đối phương nói như vậy thì tức giận giơ thìa muốn đánh, Thiền nhi, Quyên nhi liền cười bỏ chạy.
"Được rồi, được rồi, trước đây tướng công không tới những nơi này, đừng trêu nữa."
Tuy rằng năm trăm lượng bạc là một khoản tiền lớn, nhưng đối với chuyện của Ninh Nghị tối qua, Tô Đàn Nhi chỉ cảm thấy thú vị mà thôi, đợi mọi người ngồi vào chỗ, nàng mới hỏi:
"Tướng công quen Nguyên Cẩm Nhi à?"
Ninh Nghị suy nghĩ một chút nói:
"Không tính là thân nhưng cũng gọi là quen."
Tiểu Thiền hai mắt sáng ngời:
"Còn cô gái áo trắng hát Thủy Điệu Ca Đầu? Sáng sớm hôm nay, Văn Định thiếu gia tới đây khen nàng hát hay, lại còn hát theo làn điệu mới. Vốn tưởng rằng đó chính là cách hát mới của cô gia đã dạy cho muội nhưng Văn Định thiếu gia nói không phải."
Nàng cười cười, lại ngâm nga vài câu, tự đắc vui vẻ:
"Cô gia có thấy muội hát dễ nghe không?"
"Người ta là cao thủ."
Ninh Nghị gắp một đũa thức ăn, lắc đầu cười:
"Tiểu Thiền là một tuyển thủ nghiệp dư, sao so sánh được."
"À."
Tiểu Thiền há miệng, sau đó cúi đầu ăn cháo, Hạnh nhi ở bên kia lại hỏi:
"Cô ấy là ai vậy?"
"Chắc là vị cô nương nào đó ngưỡng mộ tài học của tướng công."
Tô Đàn Nhi cười.
"Là Nhiếp Vân Trúc, rất lợi hại, trước đây ta đã cứu nàng."
Ninh Nghị trả lời, sau đó vừa ăn cháo, vừa kể lại chuyện Nhiếp Vân Trúc cầm dao đuổi gà vào buổi sáng. Từ việc truy sát con gà đến việc kéo hắn xuống sông, sau đó là ăn một bạt tai. Mấy người trong phòng nghe mà đều cảm thấy kỳ quái.
"Là cô gái... bán trứng muối, à, là Nhiếp Vân Trúc có liên quan gì đó tới Cố Yến Trinh à?"
"Cố Yến Trinh..."
Từ chối cho ý kiến nhún vai.
Lúc này, mọi người đã ăn xong bữa sáng, sau đó lại nói một số chuyện linh tinh của Nhiếp Vân Trúc. Tô Đàn Nhi thỉnh thoảng nhìn Ninh Nghị, khẽ cười:
"Tướng công nói cô ấy lợi hại như vậy, có dịp thiếp cũng muốn gặp vị Vân Trúc cô nương này..."
"Tối hôm qua không ai nhận ra cô ấy, tốt nhất đừng truyền ra ngoài."
"Thiếp thân biết."
Chuyện muốn nói đương nhiên là rất nhiều, nhưng Tô Đàn Nhi còn phải ra ngoài xử lý công việc, tạm thời chỉ còn cách kiềm chế. Mấy hôm nay, chuyện cần giải quyết tương đối nhiều, sáng hôm nay nàng dẫn theo Thiền nhi, Quyên nhi, Hạnh nhi ra ngoài, Ninh Nghị định tới căn nhà nhỏ bên cạnh thư viện làm một số thí nghiệm.