Trăng sáng sao thưa, trong bóng đêm vang lên tiếng mõ báo đã qua giờ Tý. Trong thành Giang Ninh đèn vẫn sáng, xe ngựa vẫn đi, người cầm đèn lồng hoặc là đi nhanh hoặc là chậm rãi dạo cảnh, tạo thành những luồng sáng di động. Trên sông Tần Hoài ánh sáng đan xen, lâu thuyền tới lui, đèn sáng như trên đường.
Những người sống về đêm bây giờ mới ra khỏi nhà, thỉnh thoảng trong phố lại vang lên tiếng gõ cửa và tiếng gọi nhau í ới. Qua giờ Tý một khoảng thời gian, đèn trong thành bắt đầu tắt bớt, đèn lồng cũng bớt đi. Một số thanh lâu vẫn sáng đèn nhưng đã có phần bớt náo nhiệt, lâu thuyền trên sông cũng tiến lại gần bờ, sau đó chỉ còn thấp thoáng một hai đốm sáng.
Đêm dần trôi, bóng đen trườn đi như nước lũ. Một canh giờ, lại một canh giờ, thành thị chìm hẳn vào trong im lặng, hi hữu mới có một hai nhà sáng đèn.
Đây là phòng ngủ của con gái, trông có vẻ hơi hỗn loạn, vốn nó được bày biện tương đối đơn giản, nhưng lúc này trong phòng đã có thêm một số thứ. Nào là chậu hoa kỳ lạ, nào là một số đồ vật kỷ niệm nho nhỏ, một số đồ trang sức, trên giường thậm chí còn một số túi đồ, rõ ràng là không còn chỗ để.
Ban mai hơi rạng, nữ tử cất tiếng.
"Ư, Vân Trúc tỷ, ngủ thêm một chút đi mà..."
Màn mới kéo được một nửa, một giọng nói nũng nịu truyền ra. Nhiếp Vân Trúc đang mặc yếm và quần nhỏ, cô gái trên giường trở mình, đưa tay kéo tới.
"Được rồi, muội ngủ tiếp đi..."
Vân Trúc cười cười cầm xiêm y xuống giường, sau khi mặc xong nàng đi giầy vải, cầm đèn đặt lên chỗ còn trống trên bàn. Căn nhà nhỏ này chỉ có một gian phòng khách, cuối cùng biến thành nơi ở cho Khấu nhi, Nguyên Cẩm Nhi lấy ngay lý do chị em tình thâm cùng Nhiếp Vân Trúc chung phòng.
Chị em tốt thì ngủ cùng cũng chẳng sao, nhưng không biết mấy hôm nay Nguyên Cẩm Nhi lấy đâu ra khá nhiều thứ cổ quái vứt lung tung trong phòng, khiến cho căn phòng giản đơn, lịch sự, tao nhã của Nhiếp Vân Trúc trở nên lộn xộn. Cũng may là Nhiếp Vân Trúc tính tình thoải mái, Nguyên Cẩm Nhi nếu thấy vui thì nàng cũng không quản.
"Cái tên Ninh Nghị kia... Hắn hôm nay dám đến mới là lạ."
Trên giường, cô gái nói một cách uể oải, mơ mơ màng màng:
"Không sợ bị muội mắng sao..."
Nghe thấy nàng nói với giọng này, Nhiếp Vân Trúc khẽ cười bước ra ngoài cửa. Hồ Đào và Khấu nhi thực ra cũng đã tỉnh, đang ở phòng bếp đun nước nóng, nàng cũng qua đó hỗ trợ. Sau khi rửa mặt, nàng trở lại phòng mình bắt đầu trang điểm một cách đơn giản, chải đầu, nghe Nguyên Cẩm Nhi lẩm bẩm vài câu nhưng không rõ ý cho lắm.
Qua một lúc, cô gái đã trang điểm song, quần áo chỉnh tề ra ngoài, tuy trang phục đơn giản, mộc mạc, nhưng sáng nào nàng cũng phải mất một phen công phu. Nàng ra ngoài quét dọn, xong vào nhà bưng ấm trà đặt trên bậc thềm, ngồi xuống.