Đây rốt cuộc là ai nhỉ..."
"Trước đây chưa gặp bao giờ..."
"Mới tới à?"
Sau khi hát bài Thủy Điệu Ca Đầu hoàn tất, những thanh âm nghi vấn liên tiếp vang lên. Nếu như là người bên ngoài tới hát bài này thì có thể đoán rằng, đây không phải là sự đi ngược lại kinh điển và giáo điều bình thường, nhưng trong lúc nhất thời không có ai nghi ngờ cách hát – cách đàn của cô gái này. Có thể nhận ra, chỉ có tiếng ca không màng danh lợi vừa rồi mới có sức cuốn hút như vậy.
Ba năm trước, Nhiếp Vân Trúc là một trong những minh tinh của Kim Phong lâu. Khi còn bé, nàng được giáo dục trong môi trường của gia đình quan lại, sau đó tuy rằng sống trong Kim Phong lâu nhưng cũng tự luyện tập trở thành chuyên gia đàn ca. Tuy tài nghệ, sắc đẹp lên tới đỉnh cao nhưng mà do nàng cố gắng thu liễm ảnh hưởng, không thích tranh với người, chứ nếu không, dù là tứ đại hành thủ hoặc là hoa khôi Giang Ninh cũng chưa chắc đã có năng lực tranh với nàng.
Tương đối mà nói, hiện giờ Lữ Hà tuy là minh tinh của Yến Thúy lâu, nhưng trong kỳ tuyển chọn hoa khôi, chẳng qua nàng chỉ lọt vào trong 16 người đứng đầu, kém xa so với địa vị trước đây của Nhiếp Vân Trúc. Lúc này Nhiếp Vân Trúc đã trải qua ba năm yên tĩnh và tu dưỡng, tẩy sạch duyên hoa, bỏ đi gông xiềng và trách nhiệm. Trong khúc đàn ca vừa rồi, nàng đã lột xác, đạt đến mức cao nhất của ca nghệ. Quá trình đột phá này, nếu ở thanh lâu thì khó mà làm được, cũng có thể do sau này nàng đã tìm được chỗ dựa và nơi hi vọng, thực sự làm cho lòng mình yên tĩnh lại, nay lại vì ai đó mà diễn, cho nên ai cao ai thấp, kỳ thực chẳng có ý nghĩa gì với nàng.
Cũng ngồi trên tầng hai nghe hát, đám người Tiết Duyên và Liễu Thanh Địch nghe xong bài hát này nhịn không được hỏi:
"Cô gái này... là ai vậy?"
Lữ Hà lắc đầu, giọng nhỏ như tơ:
"Muội cũng chưa từng gặp..."
Sau đó nhịn không được mà nhíu mày nhìn Ninh Nghị. Cô gái kia hát bài Thủy Điệu Ca Đầu chắc là có quan hệ với hắn, nhưng vì sao Ninh Nghị lại có thái độ kiểu này.
Sau khi ung dung ca hát, cô gái kia như hoa bách hợp và tinh khiết như hoa sen, rót một chén trà, hai tay cầm nó im lặng một lúc, sau đó trong sự theo dõi của mọi người đi tới bên này. Cô gái đi tới đâu, mọi người vô ý thức nhường đường tới đó, bao gồm cả Lữ Hà. Cô gái dừng trước mặt Ninh Nghị, hơi nghiêng mình thi lễ một cái, mỉm cười đưa chén trà tới.
Mới vừa rồi ở dưới lầu, Lữ Hà cũng làm động tác này kính rượu cho Tiết Duyên. Nhưng mà lúc này, hai người cùng đứng đây, nếu đem so sánh Lữ Hà mặc áo đỏ với cô gái áo trắng này thì đúng là người khác sẽ nhận định, hai bên không cùng một đẳng cấp. Cô gái áo trắng lúc này đã thành tiêu điểm, mà ở trong tiêu điểm, Ninh Nghị cười cười, đưa tay tiếp nhận chén trà, uống một hơi cạn sạch, sau đó trả chén trà lại.
Phía sau, Lý Tần toàn tâm toàn ý vỗ tay, sau đó mọi người của Tô gia cũng vỗ tay, hiệu ứng hồ điệp rền vang trong đại sảnh.
Tới lúc này, mọi người vẫn không rõ cô gái này biểu diễn là vì không thích Lữ Hà chọn người của Tiết gia, hay là muốn biểu thị tình cảm với Ninh Nghị. Từ tiết mục diễn tấu của nàng có thể nhận ra, cô gái này dùng tiếng hát áp đảo tất cả mọi người, có lẽ là người của Tô gia mời theo, cho nên ai cũng hiếu kỳ thân phận của nàng.