Khi Nguyên Cẩm Nhi rời phòng, trên tầng trên đám người của Tô gia vẫn còn đang nghị luận làm cách nào để kéo Lữ Hà tới phe mình. Ngay cả người ít hiểu biết cũng đoán được, bên Tiết gia kiểu gì cũng có thủ đoạn, nhưng đám người Tô Văn Khuê lại vô cùng có lòng tin. Chủ yếu bởi vì Yến Thúy lâu là nơi mà họ cũng thường tới, trong số này có cả Tô Văn Định thân với phòng lớn, Tô Văn Khuê, Tô Văn Hưng thuộc về phòng hai, Tô Văn Lạc Tô Văn Quý ở phòng ba, bình thường họ không kết bạn cùng đi, nhưng ở trong trạng thái đối địch với người ngoài, kiểu gì họ cũng đoàn kết lại.
Kết quả có thể sẽ mỹ mãn, họ quen hai quản sự tương đối lợi hại, cũng khá thân với Trần mụ mụ, thậm chí cũng được một số lần Lữ Hà mời rượu, càng nghĩ càng thấy mình nắm chắc phần thắng. Lúc này, đám người Tô gia đã chuẩn bị khá tốt, thậm chí còn lấy ra một số lớn ngân lượng, hơn nữa Lý Tần còn làm thơ, tự tin là phải.
Nếu như không phải bởi vì nguyên nhân quan hệ giữa Lữ Hà và Tiết Duyên, thì nể mặt mọi người viết một hai bà thơ kinh diễm cũng không sao, phần thắng chưa chắc là đã hết. Nhưng lúc này, vấn đề tỷ đấu không còn quan trọng nữa. Đương nhiên, biện pháp mà Nguyên Cẩm Nhi đưa ra là trốn ở bên ngoài đợi khi hết biểu diễn thì vào cũng không phải là cách hay, cho nên Ninh Nghị cười đi vào nói chuyện này với Lý Tần, Lý Tần cũng nở nụ cười.
"Ha ha, thảo nào bên dưới lại tràn đầy tự tin, trong lòng ta cũng hoài nghi, thì ra là như vậy."
Trong nụ cười của hắn cũng ẩn chứa tấm lòng rộng rãi.
Nói đùa với Ninh Nghị vài câu, cầm bút viết bài thơ thứ hai, đưa cho cô gái bên cạnh, nội dung vẫn là cổ vũ cho Lữ Hà. Sau khi Lữ Hà biểu diễn xong, Tiết gia bên kia thưởng 200 lượng bạc, Tô gia bên này thưởng 320 lượng, cộng thêm hai bài thơ cổ vũ. Mọi người đều đợi Lữ Hà lựa chọn.
Cuối cùng khi kết quả đã có, người trong đại sảnh ồ lên, mấy người của Tô gia cũng có chút oán giận.
Không lâu sau, đám người Tiết Duyên, Tiết Tiến, Liễu Thanh Địch đã dẫn theo Lữ Hà tới đây chào hỏi. Với lập trường của Lữ Hà đương nhiên là mở miệng cám ơn Tô gia ưu ái, đám người Tiết Duyên thì cười hài lòng cho nên câu chuyện cũng không mang theo tiếng súng.
"Ha ha, chuyện hôm nay đúng là làm khó Lữ cô nương rồi, chọn bên này thì kiểu gì bên kia cũng không vui. Văn Hưng, Văn Quý, mọi người đã biết nhau nhiều năm, ta ở đây xin lỗi các ngươi, nếu có tức giận thì hãy tức ta. A Hà cũng bị bắt bí, ngươi đừng để chuyện này trong lòng..."
Tiết Duyên nói câu này bề ngoài là muốn đỡ lửa giận của Tô gia thay cho Lữ Hà, nhưng thực tế chính là cách thể hiện thái độ của mình là "ta không tức giận", mọi người nên hòa thuận nói chuyện với nhau. Đám người Văn Hưng, Văn Quý bị ép vào thế khó, đành phải biểu thị thái động rộng rãi, thậm chí còn phải đưa mắt quan sát thế cục trong đại sảnh, bởi lúc này đã có khá nhiều người tập trung sự chú ý sang bên này.
Lữ Hà áy náy cũng phụ thêm vài câu, Lý Tần giơ chén rượu, cười nói:
"Tình cảm của Tiết huynh và Lữ cô nương chúng ta đã biết từ lâu, nhân chuyện hôm nay mà giúp hai người thành ước nguyện, lòng ta rất an ủi. Không biết Tiết huynh khi nào sẽ lấy Lữ cô nương làm vợ, chúng ta cũng coi như là người tác hợp nên một giai thoại, đây mới là việc có ý nghĩa..."