Lén lén lút lút.
Nguyên Cẩm Nhi lén lút đi ngang qua hành lang gấp khúc thật dài, ánh mắt lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào hành lang đối diện tìm kiếm mục tiêu. Khi thấy bóng người kia xuống lầu, nàng đã đi khá nhanh, ước lượng vượt trước đối phương một khoảng. Đến khi một số cô gái đi trên hành lang nhìn nàng với ánh mắt nghi ngờ, nàng mời ngẩng đầu, đưa tay kéo một số sợi tóc, làm bộ đoan trang đi về phía trước, nhưng mà tốc độ bước chân lại rất nhanh.
Vân Trúc tỷ đối với người này rất có lòng tin, nàng lại không nghĩ như vậy. Nhưng dù thế nào thì Ninh Nghị kia cũng có quan hệ tới Trúc ký, điều đó có quan hệ tới nàng. Lần này Lữ Hà đã xác định đứng bên Tiết Duyên, làm kiểu gì cũng không thắng được, nhường một chút là tốt hơn cả. Nếu cứ cố quá để rồi mất thể diện, chắc là Vân Trúc tỷ sẽ không chịu nổi, tuy rằng danh tiếng của Ninh Nghị có thể không sao, nhưng nàng cũng không muốn thấy hắn bị mất mặt.
Đương nhiên, trước tiên phải hù dọa hắn một cái đã.
Đi xuyên qua mấy hàng lang rồi đứng quan sát, Nguyên Cẩm Nhi và Ninh Nghị đang từ hai hướng đối diện tiến tới. Nàng đứng nép sát vách một căn phòng, im lặng nghe tiếng bước chân bên kia truyền tới. Cùng lúc đó, trên một hành lang khác, Liễu Thanh Địch đang tiến nhanh sang bên này, khi Ninh Nghị xuất hiện, hắn cũng bước tới chắp tay cười:
"Ninh huynh, hạnh ngộ..."
"Uầy..."
"A..."
Đối diện Ninh Nghị, sau lưng Liễu Thanh Địch, Nguyên Cẩm Nhi đột nhiên nhảy ra, uầy một tiếng. Vốn đây chính là một cái ngã ba nên việc giao nhau có thể bên kia không biết được. Lúc này, ba người có 3 thái độ khác nhau, sắc mặt Liễu Thanh Địch tương đối bình thường, Ninh Nghị bỗng nhiên thấy trước mắt mình xuất hiện bóng người, hơn nữa còn tới hai người thì đột nhiên ngẩn ra, há miệng tròn như trứng gà.
Bên kia Nguyên Cẩm Nhi vốn muốn dọa người, nhưng lúc này nàng mới chính là người bị dọa. Nàng vốn cất bước như vũ bão đứng chặn trước mặt Ninh Nghị, khuôn mặt đắc ý cười như trăng khuyết, thân hình hiên ngang, vươn vai ưỡn ngực, ai ngờ mới bước ra ngoài, có một cái bóng lưng đàn ông xuất hiện trước mắt nàng làm cho mắt nàng trợn tròn. Qua bóng dáng, nàng nhận ra người này là Liễu Thanh Địch thì lập tức đưa tay che mặt, miệng “ư” một tiếng, thuận thế xoay người cúi đầu, hai tay bịt má, như u linh lùi trở về.
Ninh Nghị chứng kiến toàn bộ quá trình phát sinh, gương mặt co rúm lại, không biết nên cười hay nên im lặng. Nguyên Cẩm Nhi nhảy ra dọa, hắn đúng là có chút bất ngờ, nhưng mà nghĩ lại thì thấy khá là buồn cười.