Nhiếp Vân Trúc và Nguyên Cẩm Nhi đúng là tới đây bán trứng muối.
Lúc này cách thời điểm Nguyên Cẩm Nhi nhảy lầu rời Kim Phong lâu cũng mới chỉ có mấy hôm, hiện giờ bên ngoài còn đang đồn ầm ĩ chuyện cô nàng biến mất, Dương mụ mụ lúc này cũng tức giận vô cùng. Nhưng mà Nguyên Cẩm Nhi vốn có tính không chịu ngồi yên, số tiền nàng mang theo đã dồn hết cho Nhiếp Vân Trúc làm ăn, chính nàng cũng tận hưởng cảm giác làm một cô gái mạnh mẽ.
Lần này tới đây buôn bán thực ra cũng vì quan hệ trước kia, Nguyên Cẩm Nhi có quen với Trần mụ mụ của Yến Thúy lâu bèn kéo Nhiếp Vân Trúc tới đây khai thác thị trường. Việc bán hộ trứng muối đối với chuyện làm ăn của Yến Thúy lâu chỉ là việc nhỏ, nếu đã là người quen thì một câu là xong, ai ngờ còn có chuyện phiền phức khác xảy ra.
"... Lúc nãy nói tới chuyện, tính tình của Dương Tú Hồng thế nào ai mà không biết. Đồ điên như cô đang ở trong phúc mà không biết hưởng, bán trứng muối chỉ là chuyện nhỏ thôi, trở về nói xin lỗi với Tú Hồng đi, nàng ta tuy rằng nói năng chua ngoa, đôi khi hay làm người khác đau lòng, nhưng chỉ là phổi bò… Về đi, ta chẳng quan tâm tới chuyện cô chuộc thân thế nào, nhưng hành động của cô đúng là đã làm cho một số người đau lòng..."
Vào phòng, Trần mụ mụ ngồi trước gương đồng bắt đầu trang điểm, miệng không ngớt cằn nhằn, đương nhiên do đã khá thân với Nguyên Cẩm Nhi nên cách nói cũng khá thoải mái. Nguyên Cẩm Nhi thấy vậy thì trợn mắt.
"Biết rồi, bà lải nhải nhiều thế, người ta đã từng buông lời cay nghiệt mắng tôi có biết không!"
"Thì đó cũng chính là cách của cô mà!"
Trần mụ mụ hiền giờ mới hơn 30 tuổi, trông khá xinh đẹp, nàng quản lý công việc làm ăn của Yến Thúy lâu này cũng chỉ mới mấy năm, sau lưng nàng có một vị “cha nuôi” làm quan, chỗ dựa tương đối vững chắc, tính tình khá là ngay thẳng.
Lúc này nàng cùng với Nguyên Cẩm Nhi trợn mắt nhìn nhau, Nhiếp Vân Trúc cười khổ ở giữa điều đình:
"Được rồi, được rồi, được rồi, hai người các cô..."
"Hừ, nếu không phải có Vân Trúc ở đây, hôm nay kiểu gì tôi cũng phải xé miệng cô ra."
"Tới mà xé này."
Nguyên Cẩm Nhi thè lưỡi, sau đó quay đầu hỏi:
"Được rồi, lúc nãy ngoài kia có chuyện gì vậy?"
"Còn chuyện gì nữa? Hãng vải Tiết gia cãi nhau với người của hãng vải Tô gia, đúng là oan gia đối đầu. Nhưng mà hôm nay có khá nhiều người nổi tiếng tới đây, Liễu Thanh Địch, Lý Tần, còn có cả người chưa bao giờ mở bút ở thanh lâu - Ninh Lập Hằng, ha ha, nếu như hôm nay hắn có thể viết một bài thơ, vậy thì Yến Thúy lâu nhất định sẽ nổi danh… à, nghe nói cô khá thân với Liễu Thanh Địch, hắn là người thế nào?"
Cẩm nhi mở trừng hai mắt:
"Hắn chỉ tiện tay làm thơ nhưng ý cũng không tồi, Lý Tần thì thường lưu thơ ở thanh lâu, còn tên Ninh Lập Hằng này..."
Nàng nhìn Nhiếp Vân Trúc nói:
"Đừng hi vọng làm gì."
Trần mụ mụ vừa tô son cho mình vừa nhún nhún vai:
"Vậy cứ kệ đi, có Liễu Thanh Địch và Lý Tần làm thơ hôm nay ở đây là được rồi, về phần Ninh Lập Hằng, ngày mai sẽ có người tuyên truyền chuyện hắn tới Yến Thúy lâu cổ vũ... Ta sẽ căn dặn đám A Hà biểu diễn tốt hôm nay, đốt nóng bầu không khí này, nếu có thể khiến cho Ninh Nghị không nhịn được là tốt nhất..."