Mặt trời tắt nắng nhường chỗ cho sự náo nhiệt của Giang Ninh, từng chiếc từng chiếc thuyền hoa lên đèn, thanh lâu ven sông cũng sáng lửa. Cuộc sống ban đêm nơi này ngoại trừ thú vui hạng nhất là tới thanh lâu, còn có cả việc ngắm nhìn cảnh đêm Tần Hoài, ngồi trong trà lâu ăn vặt, nghe một số chuyện đời, nhưng mà so đi tính lại, tới thanh lâu vẫn là mốt lúc này.
Tình hình ngoài thành khá khẩn trương, nhưng lũ lụt mấy năm xảy ra một lần cũng không thể làm ảnh hưởng tới cảnh tượng phồn hoa lãng phí nơi này. Người có tiền vẫn mãi là người có tiền, huống chi ở những nơi giàu có đông đúc như Giang Ninh, Dương Châu, Đông kinh, quyền lực của quan phủ tương đối tốt. Thời gian tới mặc dù đóng cửa thành, nhưng đại bộ phận nơi thanh lâu, hồng phấn vẫn kinh doanh như thường, hơn nữa cũng vì lý do thành đóng cửa, giá cả tăng cao, thu phí cũng cao lên. Do không còn nơi nào để đi nữa nên tần suất tới đây của những người giàu có nhiều hơn, khoảng thời gian này chính là khoảng thời gian hoàng kim nhất của những nơi ăn chơi, tiêu tiền.
Khi đám người Lý Tần, Tô Văn Khuê, Tô Văn Hưng tới Yến Thúy lâu, mấy người được hẹn trước cũng đã tới. Đa số người tham dự lần này là người của Tô gia, trong đó phòng hai có Tô Văn Hưng, Tô Văn Khuê, Tô Văn Điền, phòng ba có Tô Văn Lạc, Tô Văn Quý, người thân cận với Tô Đàn Nhi ngày thường là Tô Văn Định cũng đã tới. Đến nơi là họ đều tới chào Tô Trọng Kham một tiếng, bởi vì hắn chính là người tổ chức cuộc gặp của đám tiểu bối tối hôm nay.
Có lẽ đúng như lời Tô Đàn Nhi nói, Tô Trọng Kham hình như không quá thật lòng, hứng thú đối với vị trí gia chủ khẳng định là có, nhưng hắn cũng chẳng cần thiết phải sử dụng thủ đoạn với Ninh Nghị làm gì. Yến hội lần này chỉ là cuộc gặp thường ngày, Tô gia lấy danh nghĩa tiễn Lý Tần, đồng thời muốn đám con cháu trong nhà tiếp xúc nhiều hơn với hai người Ninh Nghị, Lý Tần. Dù sao, năng lực của đám con cháu này thế nào, Tô Trọng Kham là người hiểu rất rõ, nếu muốn đả kích Ninh Nghị thì chẳng khác nào tự đánh mặt mình, huống chi dù có dã tâm nhưng cũng phải kiêng nể Lý Tần bên cạnh.
Yến Thúy lâu không có nhiều hoa khôi nổi danh giống như một số thanh lâu khác. Nếu Kim Phong lâu, Ngưng Vũ lâu được coi là những thanh lâu hạng nhất Giang Ninh, Yến Thúy lâu chỉ là một trong những nơi hạng hai mà thôi. Vị trí thì miễn cưỡng họ cũng sếp trong 10 thứ hạng đầu Giang Ninh, thái độ phục vụ và các trò giải trí cũng tương đối tốt, nhưng chưa thể có sự tao nhã như Kim Phong, Ngưng Vũ.
Chẳng hạn, nếu như tri phủ Giang Ninh hoặc phò mã Khang Hiền tới Yến Thúy lâu đãi khách thì đúng là mất mặt. Ngược lại, phú thương thường hay tới nơi này, văn nhân đương nhiên cũng tới, rất nhiều người không quan niệm nhiều như vậy nhưng số lượt tới không nhiều, bởi dù sao ở đây cũng không phải là nơi hạng nhất.
Hôm nay mọi người tập trung ở đây không có ai mở miệng bàn luận chuyện thơ văn. Đám Tô Văn Hưng, Tô Văn Định thường ngày tự xưng tài tử cũng phải tự mình hiểu tình thế. Có hai người Ninh Nghị, Lý Tần ở đây, đám tài tử trong thành Giang Ninh không ai dám đứng trước mặt họ bêu xấu. Chuyện Trần Quý Vấn không dám hạ bút làm thơ khi nhìn thấy Ninh Nghị vẫn còn đó, tội gì phải tự đi làm chuyện mất mặt.