Trong phòng, Tô Đàn Nhi xem ra vẫn còn hơi ngái ngủ, trước kia nàng đều gọi Ninh Nghị là "Tướng công", lúc này lại gọi "Phu quân", giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự êm dịu khiến cho lòng người ấm áp. Nhưng mà sau khi trạng thái ngái ngủ rút đi không lâu, nàng đưa tay xoa mặt lắc đầu, sau đó cầm hộp đánh lửa ở bên cạnh. Những tia sáng lóe lên trong phòng, ngọn đèn tiếp tục được thắp sáng, Ninh Nghị bĩu môi, bên kia cười ái ngại.
"À, chắc cũng nhanh xong thôi... còn một chút."
Nàng lắc lắc đầu làm cho tóc mai tán loạn, sau đó đưa tay vén lên, ngẩng đầu cười nhìn Ninh Nghị. Một lát sau, Ninh Nghị xoay người rời đi, bóng cô gái trước cửa sổ lại tiếp tục làm việc, đợi khi ánh đèn tắt cũng là hơn nửa canh giờ sau.
Hôm nay là ngày 11 tháng 7 năm Cảnh Hàn thứ 8. Tại thư viện, Tô Trọng Kham, Tô Sùng Hoa cùng với một số thầy giáo khác mở một hội nghị, đương nhiên trong đó cũng có Ninh Nghị và Lý Tần. Nguyên nhân chủ yếu là tình hình bên ngoài có chút căng thẳng, thư viện cũng chuẩn bị đóng cửa.
Những đứa trẻ học tập trong thư viện đều có quan hệ họ hàng với Tô gia, những đứa có nhà ở ngoại thành, đa số đều đã cùng cha mẹ vào thành, được bố trí sống trong Tô phủ. Lúc cửa thành đóng 1, 2 tháng, ngoài thành tương đối loạn, trong thành cũng không thoải mái cho lắm nên không thể duy trì nhịp điệu cuộc sống như thường. Tần lão hai ngày trước đã thu hồi sạp cờ, không mở nữa.
Những người trong thư viện lúc này cũng đã biết Lý Tần có ý định vào kinh, nhưng do một tháng tới thư viện sẽ đóng cửa, trong thời gian này không thể gặp nhau. Buổi trưa, Tô Trọng Kham mời khách, đặt tiệc chia tay trên tửu lâu tốt nhất gần thư viện.
Từ khi Lý Tần vào thư viện Dự Sơn, Tô Sùng Hoa và mọi người đều biết hắn không có khả năng dạy học ở đây lâu dài. Nhưng mà với danh tiếng của Lý Tần, giá trị của thư viện Dự Sơn đương nhiên cũng được nâng cao. Lần này, mọi người biết hắn sẽ đi làm quan, Tô Trọng Kham không chút keo kiệt trả mức lương bổng và lộ phí rất cao, còn chúc không ít lời tốt, nào là thuận buồm xuôi gió, nhanh chóng nhận chức.
"Đức Tân và Lập Hằng là hai người xuất sắc nhất thư viện Dự Sơn, chúng ta hiện đã già, không còn nhiều tác dụng nữa rồi. Tính tình của Lập Hằng quá mức thanh đạm, đôi lúc cũng nên chắp tay học tập Đức Tân, Đức Tân là người hiểu sự đời, có chí tu dưỡng, tương lai sẽ là người làm đại sự..."
Trên tiệc rượu phần lớn là ông lão trung niên, tất nhiên không tránh được chuyện đem hai người ra so sánh.
Hiện giờ, hai người đều được coi là tài tử hàng đầu Giang Ninh, nhưng tình hình của Ninh Nghị không được tốt lắm, nghe nói có một số người cho rằng hắn là Giang Ninh đệ nhất tài tử, hắn vừa xuất hiện là người bên cạnh do dự, không dám hạ bút làm thơ. Nhưng hắn không tham dự xã giao trong thơ hội, không qua lại với đa số văn nhân, lại còn mang trên người cái danh ở rể, nên mọi người đều cho rằng hắn có tính tình cổ quái. Cũng có một số người nói hắn mua chuộc danh tiếng, cũng có người cho rằng hắn là thiên tài, nhưng danh tiếng của hắn không giống với Lý Tần, Tào Quan.