Tiếng xe ngựa lộc cộc từ xa truyền đến, con đường phía sau kho hàng loang lổ bóng cây, hai bóng người đang ngồi nơi đó, mỗi người đang cầm một bát thạch từ từ ăn.
"Mỗi ngày đều phải tới quản lý mấy gia điếm trong thành Giang Ninh. Phụ thân trước đây thường mang theo thiếp tới đây, nói là phải quản lý những thứ này, phải bỏ công thật lớn mới biết hết được những thứ cần biết. Hiện mấy thiếu gia trong nhà không ai quản lý tốt cả, thiếp có thể quản lý tốt, cho nên cũng chỉ thiếp mới có quyền ra lệnh cho những chưởng quỹ khác..."
Cách một bức tường thấp, một hàng cây, một kênh nước, hai người có thể nhìn thấy tình hình ở phía chợ kia bên kia, những thanh âm ồn ã cũng theo đó truyền đến.
Trưa hôm nay, sau khi Ninh Nghị tan học đi dạo tới nơi này, hai người ở sau kho hàng ăn thạch, thỉnh thoảng nói chuyện phiếm. Tô Đàn Nhi bình thường không ăn như thế này, chỉ có khi nào về tới phòng mình mới ăn một vài thứ, bây giờ nàng đang cầm một cái bát nhỏ, tâm sự những chuyện tinh linh vụn vặt. Câu chuyện đi từ nguồn gốc của váy Lưu Tiên đến việc pha chế, phối chế một số loại thuốc nhuộm.
"Trong Tạp ký Tây Kinh dặm có ghi, váy Lưu Tiên bắt nguồn từ Triệu Phi Yến (1), váy thời Tây Hán (2) không có nếp uốn, nhưng mà có người nói, trong một lần Triệu Phi Yến khiêu vũ, váy của nàng bị một cung nữ kéo nên sinh ra nếp nhăn, khi múa càng thêm đẹp mắt, dần thịnh hành. Nhưng mà nếp uống thời đó không giống như bây giờ, triều Đường có một loại nếp gấp rất đẹp, nhưng phải làm thêm 7 thao tác so với hiện giờ, khi mặc có chút phiền phức..."
(1) Triệu Phi Yến (32 TCN-1 TCN), tên thật là Triệu Nghi Chủ, do có tài múa rất hay, điệu múa nhẹ nhàng uyển chuyển như bay như lượn tựa chim yến nên gọi là Phi Yến, là một trong hai đại mỹ nhân của triều đại nhà Hán bên cạnh người đẹp Vương Chiêu Quân.
(2) Nhà Hán (203 TCN–220) là triều đại thứ hai của Trung Quốc, được thành lập bởi Lưu Bang. Triều nhà Hán bị gián đoạn bởi Vương Mãng, một cựu thần nhà Hán, tự lập mình lên làm hoàng đế, thành lập nhà Tân (9-23). Chính việc này đã chia nhà Hán thành hai giai đoạn: Tây Hán (202 TCN-9 SCN) và Đông Hán (23-220).
"Hiện giờ, muốn sản xuất ra quần áo màu trắng cùng màu xanh da trời rất khó, muốn nhuộm màu trắng rất phiền phức, tổng cộng phải mất tới 23 thao tác, đầu tiên là phải chọn loại thuốc nhuộm rất đặc biệt, không dùng Lưu Huỳnh cũng không dùng Vôi... Màu xanh da trời lại nhuộm rất dễ, nhưng mà màu xanh phỉ thúy và màu xanh ngọc phải dùng đá Ám Lam tinh, loại đá này rất quý, ở trên bình phong trong nhà cũng có đấy, nếu dùng nó làm thứ kẻ vẽ lông mày, tô môi cũng rất tốt. An Nam phường bên kia có một loại, một hộp rất nhỏ họ bán tới 15 quan..."