Buổi trưa chính là lúc đường phố bên bờ sông Tần Hoài nhộn nhịp nhất, vô số thanh âm lớn nhỏ đan xen vào nhau, tạo nên một khung cảnh ồn ã.
Đây là một khu phố cạnh bến tàu, cửa hàng san sát, hàng hóa lên xuống rộn ràng.
Phía sau cửa hàng vải treo biển Tô thị là một kho hàng lớn, cửa hông đã được mở ra để cho hàng hóa dễ vận chuyển ra vào. Hiện giờ đang có một thuyền hàng đang đậu, hàng hóa, công nhân, người làm thuê ra vào liên tục, trông có phần chen chúc, chật chội.
Phía thượng du Trường giang hiện giờ đang gặp lũ lụt nghiêm trọng, nạn dân vẫn còn đang trong quá trình di chuyển tới đây, một khi cửa thành Giang Ninh đóng lại, không mất 1, 2 tháng chưa chắc đã mở ra. Cửa thành vừa đóng là công việc làm ăn nhất định sẽ bị ảnh hưởng, cho nên hàng hóa phải chuẩn bị cho đầy đủ, trước kia đã xảy ra chuyện này rồi, bây giờ coi như chuẩn bị trước mà thôi.
Từ ngoài nhìn vào, kho hàng như một hiệu thuốc lớn, có nhiều giá lớn chất đầy những hộp vải, hộp thuốc nhuộm, các loại mẫu hàng mới không ngừng được đưa vào, sắp xếp cẩn thận, chưởng quỹ và một số người phụ trách không ngừng kiểm tra, đếm tính tỉ mỉ. Trong kho hàng lúc này ngoại trừ người phụ trách cửa hàng bên ngoài và Liêu chưởng quỹ, bà chủ Tô Đàn Nhi cũng đang ở đây quan sát.
Trời đầu thu mới thoát khỏi cái nóng, thời tiết chưa được mát cho lắm, hôm nay Tô Đàn Nhi mặc một bộ quần áo phụ nhân màu trắng, khoác thêm bên ngoài một cái áo màu xanh da trời, vạt áo, tay áo không cầu kỳ nhưng gọn gàng, thanh thoát, vẫn thể hiện được sự trang trọng. Trong khi mọi người trong ngoài bận rộn, nàng cũng ở trong quầy đi lại, thỉnh thoảng mở một cái hộp mới đưa tới nhìn nhìn ngửi ngửi, hoặc là kéo một ngăn nhỏ xem bên trong đựng cái gì, thỉnh thoảng đưa ra một hai chỉ thị.
"Chu Sa, cỏ Xuyến, phèn chua, hoa Mã Lan, đây là cây sồi xanh... Số Thử Vĩ Diệp này có chuyện rồi, Liêu chưởng quỹ, ông đến xem qua một chút... Mà hình như số Ngũ Bội Tử cũng đã mốc, mặc dù chỉ dùng làm nguyên liệu nhưng vẫn phải lọc số mốc ra, xem có phải dính nước hay không, chiều nay cho gọi người tới kiểm tra là được... A, Hạnh nhi, muội tới đây..."
"Chắc còn khoảng một canh giờ nữa mới chuyển xong, thuyền không đợi người, bảo họ tiếp tục chuyển đi. Đồng thời dặn Long Khánh lâu chuẩn bị cơm nước tốt một chút, phải có thịt, buổi chiều còn có một thuyền nữa đến, hôm nay sẽ rất mệt, tính toán xem trước giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng) hôm nay có thể hoàn thành hay không. Nước trà nhất định phải đủ, ngoài ra còn tới đầu phố bên kia mua một gánh thạch tới, uống giải khát cũng được."
Lần này nhập kho rất nhiều thứ, có nguyên liệu dùng để chế thuốc nhuộm, cũng có thuốc nhuộm đã chế thành, tơ lụa, vải vóc đã thành phẩm, thậm chí còn có cả máy dệt. Tất cả mọi thứ hiện đang được vận chuyển tới bên này, đồng thời còn phải luân chuyển từ các kho hàng khác tới. Tuy rằng Tô Đàn Nhi và Hạnh nhi cũng đứng lẫn trong đám công nhân vận chuyển, nhưng chẳng có gì lố bịch, nguyên nhân chủ yếu vì Tô Đàn Nhi đã quá quen với việc này.