Bước ra khỏi phòng, Ninh Nghị thở dài.
Lý Tần vẫn đăm chiêu ngồi trong phòng, có thể đang tiêu hóa những gì vừa nghe được, thậm chí có khả năng tìm cách ghi nhớ. Vậy cũng chẳng sao, nếu đã nói ra điều này thì hắn cũng không còn quan tâm đến nó nữa, tương lai phát triển thế nào còn tùy vào tư tưởng và con đường phát triển của Lý Tần.
Có một số điều hắn nói, nhưng cũng có một số điều hắn không nói, giống như những gì hắn đã nói: "Nói cho vui mà thôi." Đây không phải hắn phòng hờ, mà tất cả đối với hắn chỉ là nói cho vui, nói vui thì không cần có trách nhiệm.
Hiện giờ muốn khắc phục những nhược điểm và bất cập của chính thể này chẳng khác nào nói mộng. Đương nhiên, nếu như trong phạm vi một vấn đề, hắn đương nhiên cũng đã từng suy nghĩ, chẳng hạn như thương nghiệp. Vấn đề cấp bách của thương nghiệp hiện giờ không phải là phát triển trước mắt, mà cần có chiến lược phát triển lâu dài. Với quan niệm phát triển cân đối mà nói, chế độ hiện giờ đã không còn theo kịp sự phát triển của thương nghiệp, nếu tiếp tục phát triển nữa thì dù có mang lại lợi ích cũng chỉ là dị dạng, đối với một quốc gia mà nói, dị dạng này thực sự quá nguy hiểm.
Hiện giờ nho học đã bão hòa, nếu thực sự tiến thêm một bước nữa, phân giải thành những nhánh nhỏ cũng là một cách tốt, từ đó có thể phân luồng giáo dục, đồng thời tạo nền tảng nghênh đón cách mạng công nghiệp. Đương nhiên, nói thì rất hay, vấn đề ở chỗ, đây chỉ là nói cho vui mà thôi.
Tất cả nguyên nhân hiện giờ nằm ở nho học.
Nói Ninh Nghị sùng bái nho cũng chẳng phải nói quá, đây là sự kính trọng, sùng bái xuất phát từ nội tâm. Trước kia hắn từng làm công tác quản lý, có thể thấy rõ ưu khuyết của môn học quản lý này. Hắn có thể hoàn thiện chức năng nhiệm vụ, quản lý tốt nhân sự của một công ty có mấy nghìn, mấy vạn người, giúp nó phát triển tuần hoàn. Nhưng đối với con người lại không đơn giản như vậy, lại càng không thể so sánh hạn hẹp với một quốc gia.
Nho học không phải là thứ học vấn cổ hủ vô dụng của Khổng lão, Luận Ngữ (1) của ông ấy có tác dụng dạy con người tu tâm dưỡng tính, thể hiện một số quy luật cuộc sống. Sau đó những người thống trị dựa vào quy luật trong đó để tìm ra người có năng khiếu làm quan, tìm được rồi thì đặt ra quy tắc, đời sau nối tiếp đời trước hoàn thiện, bổ sung, vấn đề nào không đúng thì sửa đổi, hoặc tìm ra phương pháp trung hòa. Mấy nghìn năm qua, mỗi một triều đại đều tìm cách hoàn thiện bộ triết học thống trị này, giống như tìm cát trong biển...
(1): Luận Ngữ là sách do Khổng Tử và học trò biên soạn, cùng với Đại Học, Mạnh tử và Trung Dung được gọi là Tứ Thư. Luận Ngữ được viết từ đời Tiền Hán tới đời Hậu Hán, là một chủ đề học vấn chủ yếu trong Khoa cử Trung Quốc
Họ đã dùng vỏ ngoài là sự ôn hòa bảo thủ xây dựng nên một hệ thống pháp luật thực sự. Trong triết học quản lý hiện đại, ví dụ một công ty tìm cách bồi dưỡng văn hóa thì mục đích cuối cùng là tạo lòng trung thành và phát huy hết khả năng làm việc của nhân viên. Nếu như nói triết học quản lý hiện đại chính là một chương trình tin học, thì nho học cũng là sự cấu tạo của gien, nó quản lý mấy nghìn vạn nhân tâm, hơn nữa còn khiến người ta không cảm thấy mình đang bị quản lý, mọi người coi điều đó là đương nhiên.