Nhiếp Vân Trúc đã qua bờ sông làm quen với Tần lão, thực ra đây cũng chẳng phải chuyện ngoài ý muốn gì, tuy rằng Ninh Nghị đã nói là bảo nàng nhận Tần lão làm nghĩa phụ, nàng cũng không phản đối sự sắp xếp này. Nhưng Nhiếp Vân Trúc là một cô gái độc lập, cực kỳ có chính kiến, trong mấy ngày Ninh Nghị rời thành, nàng chủ động gặp mặt Tần lão, một phần là vì muốn chủ động làm quen với vị nghĩa phụ tương lai này.
Khi gặp mặt, liên tục trong hai ngày được nghe Tần lão nói về tài học và một số năng lực đặc biệt khác của Ninh Nghị, nàng giống như biết người này qua một khía cạnh khác. Sáng nay gặp Ninh Nghị, nàng cảm thấy rất tuyệt vời, vừa quen thuộc lại vừa mới mẻ.
Mặc dù có nha đầu Cẩm nhi kia tới đây gây rối...
Biết đại khái chuyện Nhiếp Vân Trúc đã làm quen với Tần lão, nên việc nhận nghĩa phụ chắc cũng không cần Ninh Nghị hướng dẫn nữa, mọi việc sẽ tự nhiên mà thành, bây giờ không nên vội. Tối hôm qua trời mưa quá to, thời tiết hôm nay trong xanh dễ chịu, buổi chiều đi tới bờ sông thấy Tần lão và Nhiếp Vân Trúc đang ngồi chơi cờ. Nhiếp Vân Trúc liếc hắn một cái, ánh mắt linh động, không nói chuyện với hắn, Ninh Nghị chào Tần lão sau đó ngồi bên cạnh xem.
Nhiếp Vân Trúc cầm kỳ thư họa cái gì cũng biết, riêng cầm nghệ ca vũ là bậc thầy, còn thi họa chơi cờ tuy rằng cũng rất tốt, nhưng đương nhiên chưa đạt được trình độ như Tần lão. Ninh Nghị nhìn mấy lần đã biết Tần lão lưu thủ, gọi là chỉ dậy Nhiếp Vân Trúc mà thôi. Sau đó quay sang nói chuyện với Ninh Nghị về việc thiên tai bệnh dịch.
Tần lão đã đem cuốn sách nhỏ kia cho con trai lớn của mình là Tần Thiệu Hòa ở Giang châu, bên phía Khang lão cũng đã vận dụng quan hệ truyền bá cuốn sách này, đương nhiên muốn hiệu quả thì phải đợi một thời gian nữa.
Lúc Tần lão và Ninh Nghị trò chuyện, Nhiếp Vân Trúc im lặng nhìn hắn.
Đối với Nhiếp Vân Trúc mà nói, đây là lần đầu tiên nàng biết Ninh Nghị cũng hiểu về vấn đề này. Từ khi biết Ninh Nghị tới nay, cái nàng hiểu về hắn rất phiến diện. Biết hắn có tài học nhưng chỉ do người bên ngoài kể lại, mỗi ngày gặp mặt chỉ nói việc nhỏ nhặt, nghe hắn nói về những ca khúc cổ quái, lại xem hắn vẽ tranh bằng nước sơn, cảm thấy rất chân thật. Tuy rằng thỉnh thoảng có nghe hắn nghị luận về cuộc sống, nhưng chẳng qua chỉ là con đường là một thương nhân nhỏ.
Nhưng bây giờ cảm giác lại khác, bây giờ họ đang nói chuyện quốc gia đại sự, hơn nữa cũng không phải thư sinh vô tri ba hoa chính chòe. Những con chích chòe kia nàng đã gặp nhiều ở Kim Phong lâu. Hai ngày vừa qua nghe Tần lão luôn miệng nhắc Lập Hằng không phải là thư sinh vô tri, chuyện gì cũng cụ thể ổn thỏa, như vậy mới là thái độ của người làm đại sự. Sông Tần Hoài gió thổi phất phơ, cô gái ngồi nghe hai người đàn ông nói chuyện, lại nhớ tới những nhận xét của lão nhân về Ninh Nghị, mơ hồ cảm thấy vinh quang và hài lòng.