Trong mưa, xe ngựa dần lăn bánh, vén rèm lên quay đầu nhìn dinh thự Tô gia nhưng cũng chỉ nhìn thấy hai cái đèn lồng dưới mái hiên cửa hông mà thôi, nếu cố cũng chỉ nhìn thấy đường viền đen ngòm của tường bao, Tịch Quân Dục thở dài.
"Đã biết rằng cô sẽ không nghe, nhưng mà..."
Hắn nói tự nhủ một câu rồi nở nụ cười:
"Vậy cũng đừng trách ta không báo trước..."
Sau khi Ninh Nghị xuất hiện, hắn cũng mở miệng nói qua vài câu về chuyện có liên quan tới Hoàng thương. Đương nhiên, bởi không biết Ninh Nghị có hiểu chuyện này hay không, cho nên hắn chỉ nói bóng nói gió một chút, dù thế nào thì ý hắn cũng đã truyền ra rồi. Trước mặt Tô Đàn Nhi, những gì hắn có thể làm thì đã làm, có thể nói thì đã nói.
Bên này xe ngựa rời đi, bên kia trong viện, Ninh Nghị cùng với hai người Tô Đàn Nhi, Quyên nhi đến căn phòng dùng cơm cách đó không xa. Ninh Nghị sớm đã phát hiện chuyện buôn bán vào cung, nhưng cũng không rõ cho lắm, tối nay lại nghe thấy hai người nói chuyện buôn bán, sau lại nghe Tô Đàn Nhi nói về tình hình quốc gia, nên mới trêu chọc một phen.
Lúc này Tô Đàn Nhi tức giận cười trách:
"Thiếp thân nói những lời vừa rồi, có hơn phân nửa là do tướng công lần trước thuận miệng nghị luận, sao giờ lại nói thiếp thân không yêu nước... Tướng công không phải người tốt."
"Ngữ cảnh không giống nhau, nàng không thể quơ đũa cả nắm."
Ninh Nghị cười lớn một phen, Quyên nhi bám sát phía sau hai người.
Rời nhà vài ngày, sau khi trở về, hắn cảm thấy chẳng có gì biến hóa, tuy rằng cảm giác với Tiểu Thiền đã khác với trước kia. Họ cùng nhau dùng cơm, tâm sự những chuyện xảy ra mấy ngày nay ở thôn Nam Đình. Sau khi Cảnh hộ vệ và Đông Trụ rời đi, Ninh Nghị và đám người Tô Đàn Nhi cũng cầm ô quay trở về phòng mình. Thiền nhi, Quyên nhi bận rộn nấu nước nóng, Hạnh nhi quét dọn trong ngoài, Tô Đàn Nhi trở về gian phòng tiếp tục xử lý những công việc mà Tịch Quân Dục mang tới.
Trời mưa quá to, nước trong sân thành dòng, Ninh Nghị ngồi dưới mái hiên nhìn một lúc, lại ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, cửa sổ phòng Tô Đàn Nhi vẫn mở, thân ảnh một cô gái đang ngồi trước bàn cạnh cửa sổ tính toán giống như ngày thường. Khi chuẩn bị vào phòng, hắn thấy Quyên nhi đứng sau bưng một chậu nước nóng.
Bình thường, Quyên nhi mang lại cho hắn một cảm giác tương đối điềm đạm, quan hệ giữa hai người khá tốt, nàng cười cười:
"Cô gia đêm nay đi ngủ sớm đi."
Ninh Nghị suy nghĩ một chút hỏi:
"Sao vậy?"
"Mấy hôm trước Cô gia không ở nhà, tiểu thư ngủ rất muộn. Thực ra chỉ để xử lý công việc mà thôi, muội và Hạnh nhi đã khuyên nhưng không được."
Nàng nói xong, nàng hơi cúi đầu, bưng chậu rời đi.
Ninh Nghị quay đầu nhìn bóng người trong cửa sổ, nhún vai:
"Vậy thì ta cũng khuyên không được."
Ngồi trong phòng xem sách thêm một lúc, đại khái ước tính thời gian cũng là nửa đêm, thấy phòng đối diện vẫn sáng đèn. Ninh Nghị suy nghĩ một chút, buông cuốn sách, thổi tắt ngọn đèn, leo lên giường ngủ. Phòng bên kia, Tô Đàn Nhi ngẩng đầu nhìn sang, lật cuốn sách trong tay, hơi nhíu nhíu mày.
Nàng chống cằm một cái, nhịn không được lại liếc mắt nhìn sang gian phòng tối đen kia, lật tiếp một trang sách rồi khép cuốn sổ lại.
Đã tới lúc tắt đèn đi ngủ, nàng nghĩ như vậy.
Trong phòng nha hoàn bên cạnh, Quyên nhi mặc áo đơn thò người ra ngoài cửa sổ, nhìn phòng Ninh Nghị, rồi lại nhìn phòng Tô Đàn Nhi, tay ghé vào bệ cửa sổ cảm thán một tiếng:
"Cô gia thật lợi hại..."
Những thanh âm bàn tính tạch tạch đã không còn, khu nhà dần yên tĩnh, chỉ còn thanh âm mưa xối xả vẫn tiếp tục...
Cùng trong tối hôm nay, bầu trời Đông kinh – kinh đô triều Vũ không một bóng mây đen, ánh trăng ánh chiếu từ trên không xuống sáng lấp lánh, vô số ánh sao nhấp nháy, tụ thành ngân hà như ngọc. Trong đêm, thành trì vẫn náo nhiệt như ban ngày, đèn đuốc ở chợ và thanh lâu vẫn sáng rực. Trong thành, náo nhiệt nhất chính là ngự nhai (đường dành cho vua) thông tới cửa chính Tuyên Đức môn, từ nơi này quan sát, đường rộng, đèn rực rỡ, Hoàng thành sáng rực như một ngọn đèn.
Cổng hoàng thành mặc dù đã đóng, nhưng mà khung cảnh ban đêm lúc nào cũng như thế này, rất ít người biết, đêm nay có một sự kiện bí mật, cực kỳ trọng đại đang diễn ra.
Trung thư môn tối nay là địa điểm tập trung của các đại thần có quyền lực bỏng tay, Lý Cương, Đồng Quán, Ngô Mẫn, Đường Khác, Cảnh Nam Trọng, Trương Bang Xương, Tần Cối, Cao Cầu, Chu Thực... Đương nhiên, ngoài những người này, quan chức lớn nhỏ khác cũng có, họ tập trung lại với nhau thành những nhóm nhỏ, nghị luận một chuyện cực kỳ trọng đại, hai ba người ngồi lại với nhau, vừa uống trà vừa nghỉ ngơi, vừa bàn luận, thanh âm tuy nhỏ nhưng không cách nào kiềm chế được kích động trong lòng.