Từ khi ký hiệp ước Thiền Uyên tới nay, bởi vì mỗi năm đều phải cống nộp cho Liêu quốc một lượng tiền Tuế (tiền cống nộp cho bên thắng trận) và vải vóc hạng nhất, cho nên làm nghề dệt may ai cũng muốn mình trở thành Hoàng thương.
Mỗi năm cung cấp 30 vạn tấm vải, số lượng này không phải là nhỏ, nếu không xé nhỏ ra thì chẳng hiệu buôn nào nuốt trọn được. Mà cho dù có xé lẻ ra thì đối với mỗi người vẫn là con số không nhỏ. Do mỗi năm phải cống nộp số lượng vải lớn như vậy, nên giá cả triều đình thu mua không được cao cho lắm, nó không thể bằng những mặt hàng đắt giá, thậm chí còn thấp hơn so với mặt bằng chung.
Hàng năm trong cung đều phải mua một số lượng lớn các loại vải vóc, tơ lụa đẹp, đây mới chính là hàng xa xỉ giá cao, lợi nhuận đương nhiên là có, nhưng nếu so sánh với 30 vạn tấm kia thì không tính là bao nhiêu. Trở thành Hoàng thương sẽ có một số đặc quyền nhất định, cho nên đa phần các thương hộ đều tranh giành, họ không tính tới cái thiệt trước mắt về lợi nhuận, mà tính tới cái lợi lâu dài khi triều đình dành cho họ một số đặc quyền phát triển và buôn bán.
Lực lượng của Tô gia trên phương diện này còn yếu, đương nhiên nếu cố tranh một góc nhỏ cũng không khó, nhưng nếu chủ động trở thành một cổ đông phân chia thì tương đối khó khăn. Bản thân Tô gia bình thường phải phải duy trì một lượng lớn các mối quan hệ làm ăn, khi nhận được đơn đặt hàng của Hoàng gia, họ sẽ không để ý tới việc anh bận tới mức nào, có thời gian hay không, mà nhất định buộc anh giao hàng đúng hẹn. Nếu không muốn ảnh hưởng tới cung cầu, Tô gia nhất định phải có thực lực của mình.
Nói cách khác, việc mở xưởng mới để sản xuất, cung cấp cho Hoàng gia sẽ không mang tới bao nhiêu lợi nhuận, có lẽ sẽ nhận được một số đặc quyền nhất định, nhưng mở rộng cũng đồng nghĩa với việc phân tán tinh lực, năng lực Tô gia nếu đã bão hòa thì dù có ban cho anh đặc quyền, anh cũng chẳng đủ sức mà phát triển.
Nếu như anh có năng lực lớn, đương nhiên có thể nhận một phần đơn đặt hàng vải Tuế (vải phải nộp cho bên thắng trận), trong kho lại có một lượng vải dự trữ lớn, khi đó cung cấp thêm nhu cầu tơ lụa trân quý cho cung đình, lợi nhuận kiếm được là khá nhiều., Ai cũng có một phần trong chén canh này, nhưng nghe đâu ngoài việc cung cấp vải vóc quý theo đơn hàng, thương hộ còn phải dâng cho triều đình thêm một số khác, hơn nữa các loại phí tổn đả thông thủ tục không phải là ít, muốn thuần túy kiếm lợi trên lĩnh vực này rất khó, chỉ có thương hộ siêu cấp mới có khả năng vận dụng các loại thủ đoạn để kiếm lời mà thôi.
Biện Lương (Bắc Kinh) có rất nhiều tiệm vải lớn, Giang Ninh mặc dù cũng là nơi nghề dệt hưng thịnh, nhưng Hoàng thương thì chỉ toàn do những hãng vải tầm trung tranh giành, nguyên nhân vì áp lực quá lớn, lợi nhuận không cao, những hãng buôn lớn không thích mạo hiểm.
Muốn giải quyết vấn đề bày, biện pháp tốt nhất thực ra là cải tiến kỹ thuật. Tịch Quân Dục đại khái có thể nhận ra nỗ lực của Tô Đàn Nhi ở phương diện này, nàng đã cố gắng nhiều năm, thành tựu đã ở trước mắt, chỉ cần giải quyết tốt vấn đề này là được...
"Mấy năm trước, nếu cô có thể nâng cao hiệu suất, hạ giá thành vải Tuế thì việc làm ăn lần này chắc chắn cô có thể làm… sau một hai năm nhất định sẽ có người ghen tỵ. Nhưng vấn đề ở chỗ từ năm ngoái, quan hệ giữa Liêu quốc và Kim quốc đã bắt đầu căng thẳng, hiện giờ hai nước đều sắp bước vào tình trạng chiến tranh, một khi đánh nhau, hai hổ tranh chấp, triều đình nhất định sẽ xuất binh, lúc đó sẽ không còn chuyện cống nộp tiền Tuế cho người Liêu nữa, chúng ta chỉ còn cách mang 30 vạn tấm vải này về ăn dần..."