Về chuyện của Tứ Khánh phường, tôi đã bàn bạc ổn thỏa với Dư chưởng quỹ rồi, trước mồng 6 tháng 10 có thể giao hàng cho họ là xong, tôi có một ý tưởng..."
Mưa xối xả bao phủ đại viện Tô gia, nước mưa đan xen như một tấm màn hạ xuống, dưới ánh sáng của ngọn đèn trong phòng khách, Tịch Quân Dục đang ngồi bàn chuyện làm ăn với Tô Đàn Nhi. Hạnh nhi cầm khăn mang tới cho hắn lau những giọt nước trên người, sau đó Quyên nhi bưng khay trà vào, đặt thêm một đĩa điểm tâm lên bàn.
"Tịch chưởng quỹ mời dùng trà."
"Làm phiền Quyên nhi rồi."
Tịch Quân Dục cười gật đầu, sau đó tiếp tục bàn chuyện làm ăn với Tô Đàn Nhi:
"Nếu Tứ Khánh phường đã bắt đầu, tôi nghĩ có thể đầu tư khoảng 1 vạn lượng ở Viên châu khởi công xây dựng hai xưởng nhuộm và kho hàng, sau đó lấy Viên châu làm căn cứ phát triển dần ra xung quanh, có thể mười phần chắc chín..."
Hắn nói xong liền im lặng đợi Tô Đàn Nhi trả lời, việc mở rộng làm ăn của Tô gia thường được tiến hành theo trình tự như vậy, nhưng lúc này Tô Đàn Nhi chậm rãi uống một ngụm trà, ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nói khá nhỏ:
"Thời điểm đầu tư ở Viên châu đã tới, nhưng gần đây sắp vào vụ, hiện giờ… hãy đợi thêm một thời gian nữa rồi tính tiếp."
Tô Đàn Nhi nói khá nhẹ nhàng, cách trả lời này Tịch Quân Dục cũng đã đoán được trước, chỉ là ánh mắt của nàng khiến hắn không hiểu. Hắn quen Tô Đàn Nhi khi nàng còn là một cô nhóc 11, 12 tuổi, nhưng từ khi Tô Đàn Nhi bắt đầu quản chuyện làm ăn cho tới nay, cô gái này đã khiến hắn không cách nào hiểu được nữa.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là cảm giác mà thôi. Tính cách của cô thế nào, hắn đương nhiên là biết rõ, nàng tuy rằng chịu áp lực rất lớn nhưng luôn cố gắng hết mình.
Mấy năm trước, đại khái là khi Tô Đàn Nhi gần 14, 15 tuổi đã bắt đầu cùng làm việc, bàn bạc các loại đối sách làm ăn với hắn và mấy chưởng quỹ khác. Thiếu nữ này thường đưa ra những quyết định kinh người, tuy phần nhiều thời gian là vụng về, những khi nàng làm sai hoặc quyết định không đúng thường lúng túng cười cười, sau đó kinh ngạc nói: "Hóa ra như vậy à..."
Nàng có tính cách nhẹ nhàng, khiêm tốn, đối với ai cũng rất điềm đạm, chưa bao giờ giận dữ. Đương nhiên cũng có lúc nàng gặp phải tình huống không biết ứng phó cách nào, khi đó nàng thường im lặng nở nụ cười, ra sức mím môi, lặng lẽ đợi cho mọi chuyện qua đi.
Tâm tình của con người rất kỳ quái, chẳng có giới hạn rõ ràng nào cả. Tịch Quân Dục cũng chẳng biết mình quyết định ở lại hãng vải Tô gia khi nào, gia cảnh lúc nhỏ của hắn không tốt, mẹ mất sớm, cha hắn bệnh triền miên, hơn nữa còn là một tửu quỷ. Từ nhỏ hắn đã nổi tiếng là thông minh, vốn tưởng rằng học hành sẽ có tiền đồ tốt, ai dè sau khi tới hãng vải làm công kiếm tiền phụ giúp gia đình đã làm mãi tới tận lúc này.
Người thông minh làm việc gì cũng nhanh, Tịch Quân Dục cũng tự tin mình là một trong những người làm được việc, buôn bán rất tốt. Là thương nhân, hắn dần hiểu thế nào là nhân tính, nhân tâm, trong cách nghĩ của hắn, thế gian vạn vật đều không thoát khỏi sự thay đổi, đọc sách cũng chỉ là một trong những con đường thành công.
Khi còn làm việc vặt, hắn đã giúp hãng vải Tô gia giao dịch thành công được mấy lần, tiền kiếm được cũng nhiều hơn, đời sống gia đình khấm khá hẳn lên. Đương nhiên, lúc đó hắn vẫn còn ý nghĩ học hành, việc hắn chấp nhận ở lại hãng vải có phải do thiếu nữ này hay không thì rất khó nói, nhưng chắc chắn đây cũng là một nguyên nhân lớn.