Buổi tối, trong tiếng gió gào thét, khi đi qua hành lang nối giữa nội viện và ngoại viện của Kim Phong lâu thì nghe thấy âm thanh của một người phụ nữ đang quát mắng.
"Đồ vô lương tâm! Đồ vong ơn phụ nghĩa "
Thanh âm này khá gay gắt, người của Kim Phong lâu chỉ cần nghe là biết đây là giọng của Dương mụ mụ. Dương mụ mụ ước chừng 40 tuổi, tuy là người đẹp hết thời nhưng hiện khí chất vẫn còn tốt, trông khá là đoan trang thục nhã, không ngờ hôm nay lại không để ý tới hình thượng gào thét như vậy. Tịch Quân Dục nghe thấy vậy thì hứng thú dừng bước. Sau đó, các loại thanh âm la mắng nhau truyền ra, là một cô gái khác, tuy nói cũng gay gắt nhưng khá là dễ nghe.
"Đồ đàn bà lòng tham không đáy! Đồ đỉa hút máu"
Kim Phong lâu được chia thành hai khu nội viện và ngoại viện độc lập với nhau, bên ngoài là một dãy nhà thấp tầng, sau dãy nhà chính là nội viện. Mấy gian nhà bên ngoài thường dùng để kinh doanh, bình thường Tịch Quân Dục hay làm khách ở dãy nhà ngoài, nơi này không phân biệt đẳng cấp, chính hợp với hắn. Lúc này hắn đang đứng ở trong hành lang nghe người ta cãi vã, hiện người nói là Dương mụ mụ.
"Đồ ngu ngốc! Cái số thiếu phu nhân đấy... là thiếu phu nhân đấy... vậy mà cô lại coi thường nó..."
"Thiếu phu nhân thì thế nào, tôi chẳng thèm!"
"Đồ ngu… "
Trưa nay thời tiết oi bức nhưng trông sắc trời cũng không đến nỗi nào, tới gần tối thì bắt đầu nổi gió, chắc là đêm nay sẽ mưa xối xả, việc làm ăn của Kim Phong lâu cũng không tính là quá tốt, một nữ tử sắc mặt vội vàng đi từ đằng trước tới, thấy hắn thì nghiêng người cười nói:
"Tịch công tử, hôm nay mời khách ở đây ư?"
"Ừ, ở bên ngoài, phòng Xuân Hiểu, sắp tàn rồi."
Tịch Quân Dục gật đầu, hỏi:
"Bên trong làm sao vậy?"
Cô gái có chút do dự, nói:
"Mẹ đang tức giận đấy, ài, việc này..."
Nàng có chút muốn nói lại thôi, Tịch Quân Dục cũng không hỏi tiếp, đồng thời sau lưng cũng vang lên tiếng gọi của một chưởng quỹ Tô gia:
"Quân Dục, sao vậy, sao ra ngoài lâu thế?"
Hắn quay đầu lại nói một câu:
"Về ngay đây."
Sau đó xoay người cáo từ với cô gái.
Hôm nay hôm nay hắn vốn cùng với vị chưởng quỹ kia mở tiệc chiêu đãi tân khách, hiện cũng sắp tàn cuộc nên vừa rồi mới đi nhà xí. Khi hắn quay lại phòng thì đôi bên đã bắt đầu cáo từ, vị chưởng quỹ kia tiễn người rời đi, hắn ra cửa tính tiền và giải quyết nốt chuyện còn lại. Dù sao cũng chẳng có chuyện gì nên hắn đuổi khéo cô gái tiếp khách đi, chỉ lưu lại một người tương đối quen, bảo đối phương ở trong phòng gẩy một khúc đàn, bản thân thì nhấm nháp thức ăn, ngẫm nghĩ sự tình.
Do ngồi cạnh cửa sổ nên dù cửa sổ có đóng, hắn vẫn nghe thấy tiếng gió bên ngoài. Tiếng gió mang theo tiếng cãi vã bay tới, đúng là khá thú vị.
"Nếu như có vị công tử ca nào đó cho cô tiền chuộc thân, ta chẳng thèm nói nửa câu, thậm chí còn cho thêm đồ cưới, nhưng bây giờ cô thật ngu ngốc…"
"Ngu hay không kệ tôi! Tiền chuộc thân tôi lo đủ là được."
"Ta còn lạ gì chút tiền ấy của cô! Không có ta, không có Kim Phong lâu, cô lấy đâu ra tiền?"
"Bà chỉ muốn tôi ở chỗ này làm công cho bà, giúp bà kiếm tiền, bà muốn cả đời tôi không ra khỏi chỗ này chứ gì."
"Thối lắm! Đồ vong ơn phụ nghĩa! Thối lắm... Cô tự hỏi lại mình đi! Cô tự hỏi lại mình đi! Khi các cô tới tuổi lấy chồng, Dương Tú Hồng ta có khi nào không đồng ý hay không, có từng cau mày nhăn mặt hay không! Trước đây có Tư Tư, Tiểu Vũ, Lệ Hồng, Bạch Đóa Nhi, Phan Thi... Bạch Đóa Nhi. Chính ta tác hợp cho bọn họ đấy! Bọn nọ nào được tính là át chủ bài, nhưng ta vẫn tìm cho họ những mối tốt, vui vẻ tặng đồ cưới! Vậy mà bây giờ cô đòi đi, tại sao..."