Vào lúc màn đêm dần buông xuống, sơn thôn bắt đầu le lói vài điểm sáng thưa thớt, một đám con nít đang rượt đuổi nô đùa trên cánh đồng. Lão nông ngồi trước thềm nhà nói chuyện phiếm, tay cầm cần thuốc lào, thỉnh thoảng lại gõ gõ xuống bậc thang bằng đá xanh. Đông Trụ và Cảnh hộ vệ đang ngồi tán gẫu dưới gốc cây già.
"...Ta vốn.... từng cho rằng cô gia cũng mềm yếu như mấy lời đồn đãi kia, thế nhưng càng về sau sàng thấy không đúng. Thư sinh thì vẫn là thư sinh, có dáng vẻ thế thì đúng rồi, chỉ là hiện nay trong thành Giang Ninh mà nhắc tới cô gia Ninh Lập Hằng thì có ai là không biết. Đứa nhóc nhà ta hiện đang học ở học đường năm trước còn được Tống Mậu Tống tri châu khen ngợi, ài.. cả nhà họ Cảnh ta trước giờ đều mù chữ, nếu không có Tô gia thì đứa nhóc kia làm sao có cơ hội biết chữ, nếu không nhờ cô gia thì làm sao có thể được người như Tống tri châu khích lệ..."
Cách đó không xa là linh đường huyên náo, Cảnh hộ vệ vỗ vỗ đùi tâm sự những chuyện này với đánh xe Đông Trụ.
"Ngươi biết không, cô gia thực sự khiêm tốn, hắn không thích nổi trội, cũng không theo mấy bọn mua danh chuộc tiếng kia ra ngoài bù khú rượu chè gì, lại còn rất tốt với nhị tiểu thư. Ngươi nhìn những người hắn thường lui tới mà xem, Lý Tần Lý Đức... toàn là những người đáng nể...
Trên lớp học hắn tỏ vẻ này kia hay sao, hoàn toàn chưa bao giờ, không hề nói nặng một câu. Đám học trò biết thế nên hơi lộn xộn chút nhưng vẫn học hành tốt thì cũng được, thậm chí còn tốt hơn so với trước kia nữa..."
"Cảnh Liệt ta không biết đọc, vốn chỉ cho rằng tiên sinh nghiêm khắc, năm trước còn được Tống tri châu khen làm ta rất vui mừng. Về sau có một ngày thằng nhóc trở về nói chuyện trên lớp học, ta mới cảm thấy có gì không đúng. Tính tình tiên sinh rất hay so đo với với đám nhỏ, trong lớp không thể không tự giác, nếu không sẽ bị treo lên đánh một trận. Về sau trong một lần cô gia nói chuyện với ta, bảo rằng không cần như thế. Đây chính là khí độ của đại nhân vật, dùng đức phục người, lấy tài phục người.
"Lúc trước tiên sinh nghiêm khắc, đám nhỏ gật gù đọc sách nhưng vô dụng. Hiện tại đám nhỏ tuy hơi ầm ĩ một chút, nhưng là thực sự tin phục cô gia, cả ngày nói chuyện với người ta cứ tiên sinh nói thế này, tiên sinh nói thế kia, ha ha, có mấy lần thằng nhỏ còn chạy đến trước mặt ta nói mấy lời, chà... Ngẫm lại cũng thật có đạo lý. Người xem lần này đến thôn, lúc bái phỏng từng nhà, cách cô gia nói chuyện làm việc, ứng đối tiến thối cũng chẳng khác gì một ông lớn. Từ đầu thì chưa nhìn ra, nhưng càng ngày càng thấy đúng là có học có khác, trong nhà mình cũng chẳng mấy ai có thể so sánh với cô gia..."
Bề ngoài Cảnh Liệt phóng khoáng hung hãn, nhưng đối với người trong nhà thì rất điềm đạm, nói chuyện cũng rất thật lòng. Đông Trụ ngồi bên cạnh thoạt nhìn như đứa cháu, lúc này hơi trầm mặc rồi nói: "Nghe nói lúc cô gia vừa tiến phủ thì bị người ta đánh phải không?"
"Ừm, tên Tiết Tiến kia, có lẽ là thừa dịp không có ai liền cầm gạch chọi một phát..., lúc ấy không có ai chứng kiến chứ nếu mà để ta bắt được, dù cho sau lưng có là Tiết gia ta cũng đập cho một trận hết đường báo quan luôn... Chỉ là sau này cô gia cũng ngang nhiên làm nhục hắn một phen, ha ha... À đúng rồi, khi đó ngươi đã vào phủ rồi mà..."
"Vâng." Đông Trụ gật đầu, "Vừa mới tiến phủ không lâu, có nghe người ta nói nhưng cũng không rõ ràng lắm. Thế nhưng... Cảnh thúc, cô gia đã lợi hại như vậy, sao lại đi ở rể?"