Trong cơn mộng mị, khó mà nói là nhìn thấy thứ gì, cảm giác lúc này có chút mới mẻ, khi vừa tỉnh lại thì bỗng, trút ra ào ạt.
Một đêm ở triều Vũ, trong màn trướng là một cảm giác khó nói nên lời, hạ thân như được bao bọc trong một làn nước mềm mại. Giữa cảnh mông lung đó bỗng nghe thấy tiếng ho khan, qua một lúc gã mới kịp phản ứng. trong bóng tối chiếc chăn hạ xuống lộ ra thân thể tiểu Thiền, sau đó nàng hơi ngồi dậy choàng chăn lên lại. Qua ánh sáng mơ hồ, gã thấy nàng phồng má hơi khó xử, miệng đang ngậm một số thứ, phiền não nhìn xuống đất như muốn khóc. Sau đó lại nhìn Ninh Nghị, cổ họng gắng gượng một cái rồi lại cúi xuống.
Lại chìm vào trong nước...
Ninh Nghị nhắm mắt lại, động tác của nàng lại bắt đầu tỉ mỉ, chậm rãi.
Một lúc sau tiểu Thiền lặng lẽ chui ra khỏi chăn, liếc nhìn Ninh Nghị rồi kéo chăn đắp cho gã, sau đó rời khỏi giường.
Rõ ràng tâm trạng tiểu nha hoàn đang thấp thỏm không yên, nhưng nét mặt cũng không quá phức tạp. Nàng đứng cuối giường mặc thêm quần áo, cài khuy rồi lặng lẽ đi ra. Không lâu có sau tiếng nước chảy vọng đến, chắc là đang rửa mặt rửa tay súc miệng... Trong đêm khuya thanh vắng, thỉnh thoảng có tiếng dế mèn râm ran trong bãi cỏ. tiểu Thiền nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, rồi âm thầm đóng cửa, cởi giày, cởi quần áo, leo lên giường cuộn vào trong ngực Ninh Nghị, cơ thể nàng mang theo mùi thơm của sương sớm.
"Như vậy... không tốt lắm.." Ninh Nghị nhẹ giọng nói.
"Cô, cô gia..." tiểu Thiền rụt đầu, thân thể cứng đờ. Ninh Nghị phì cười: "Không cần phải như vậy..."
"Thế nhưng...thế nhưng...chuyện này là do tiểu Thiền muốn làm, hơn nữa... Cô gia ko thoải mái ạ..."
Tiểu Thiền nói khe khẽ, Ninh Nghị vuốt tóc nàng, hỏi: "Mấy chuyện thế này học được từ đâu vậy?"
"Lễ kết hôn lần trước có mấy thẩm thẩm cầm tranh vẽ đến, bảo là... bảo là..."
Nàng ấp a ấm úng, muốn nói gì đó mà khựng lại, cuối cùng cũng ko thể nói tiếp, ngọ nguậy trong lồng ngực Ninh Nghị, mơ mơ màng màng, trán tựa vào ngực gã. Một hồi lâu sau mới nói tiếp: "Cô gia... có cảm thấy tiểu Thiền không hiểu chuyện, thấy tiểu Thiền bất hiếu? Chuyện phụ thân còn...."
Ninh Nghị mỉm cười: "Sao lại nói vậy?"
"Thật ra... mẫu thân cũng ca ca tẩu tẩu đều nghĩ tiểu Thiền và cô gia đã... đã như thế... Ưm, kỳ thật lúc mẫu thân và ca ca tẩu tẩu bảo tiểu Thiền nghỉ cùng phòng với cô gia, trong lòng tiểu Thiền còn hơi thích thích nữa... Phụ thân qua đời, chẳng hiểu sao tiểu Thiền lại cảm thấy không quá thương tâm..."
Nàng càng nói âm lượng càng nhỏ dần. Ninh Nghị quàng tay qua cổ thon ôm lấy bờ vai nàng, trầm mặc hồi lâu.
"Hơi khó giải thích, nhưng ta cũng rất vui."
"Ơ?" tiểu Thiền chớp chớp mắt.
"Mới bốn tuổi tiểu Thiền đã vào Tô gia rồi phải không?"
"Vâng." Gật đầu
Tiểu Thiền cảm thấy Tô gia quan trọng, cảm thấy mình là nha hoàn Tô gia... cảm thấy ta ko thoải mái... tuy nhiên ta vẫn rất vui. Dù vậy... ta vẫn cảm thấy muội có chút không công bằng..."
Tiểu Thiền nghe không hiểu lời này, ngước lên nhìn Ninh Nghị, sau đó hơi buồn buồn chớp mắt: "Nhưng, nhưng mà... chính bản thân muội muốn... muốn làm điều này mà, với lại.." Nàng như tiến sát hơn, giọng chợt nhỏ đi. "Tiểu Thiền thích cô gia..."