Cô, cô gia, tiểu Thiền... tiểu Thiền có thể ngủ lại đây đêm nay không..."
Tiếng tiểu Thiền nhỏ tý như muỗi kêu, bầu không khí chợt lặng đi. Ninh Nghị nghe xong còn hơi ngờ vực, tiểu Thiền níu chéo áo bối rối mà mặt mũi đỏ bừng.
"Là vì...vì... ca ca tẩu tẩu không chuẩn bị phòng cho tiểu Thiền, bọn họ..bọn họ..." Nàng cắn môi lén nhìn Ninh Nghị rồi hít sâu một cái, "Hơn nữa tiểu thư có dặn tiểu Thiền hầu hạ cô gia..."
"Hả?"
Giọng nói tiểu Thiền lúc đầu còn nghe được, về sau càng lúc càng nhỏ đi..., khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, tay chân cũng lóng nga lóng ngóng, cứ hoảng loạn như thế chẳng biết có té xỉu đi không nữa. Ninh Nghị mỉm cười, vươn tay kéo tay trái của nàng, bàn tay đó có chút cứng nhắc nhưng cũng mềm nhũn như không có sức lực. Ngọn đèn dầu trong phòng lập lòe, thiếu nữ nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, có chút không biết xử trí thế nào. Ninh Nghị cầm tay nàng, đợi nàng ổn định tinh thần rồi mới mở miệng.
"Tiểu Thiền... cũng nguyện ý sao?"
"Vâng." tiểu Thiền vội gật đầu nhè nhẹ, liếc nhìn Ninh Nghị mấy lần, "Cô gia... là người tốt, vừa đối tốt với tiểu thư vừa đối tốt với tiểu Thiền, cho nên, cho nên... Với lại tiểu Thiền cũng muốn làm nha đầu thông phòng..."
Nghe câu trả lời của nàng, một lát sau Ninh Nghị mỉm cười nói: "Vậy muội thực sự nguyện ý."
Câu nói đó không lớn mà chỉ bình bình như thường lệ, sau khi nghe thấy, tiểu Thiền ngồi trầm mặc nơi mép giường trong giây lát rồi ngẩng đầu nhìn gã: "Vâng, thực sự nguyện ý..." Lời nói của nàng không chút do dự, Ninh Nghị nhẹ gật đầu rồi cười: "Vậy thì... để ta đi đóng cửa sổ lại đã."
Tại tiểu viện bên ngoài đối diện khung cửa sổ thỉnh thoảng lại có âm thanh vọng tới, Ninh Nghị đứng đó nhìn ra ngoài một lúc. Tiểu thiền ngồi đằng sau mà trống ngực đập thình thịch, nàng đưa tay lên mở một cái cúc áo, sau đó ngừng lại, hai tay buông xuống như không việc gì, ngẩng đầu nhìn Ninh Nghị rồi lại đưa tay mở tiếp cúc thứ hai, đến khi Ninh Nghị quay vào thì nàng đã mở đến cúc thứ bốn.
Chiếc áo nhỏ này thích hợp để mặc đi ngủ, đơn giản mộc mạc và cũng không có nhiều cúc. Đến khi mở xong cúc thứ năm cũng là cúc cuối cùng, chiếc áo hở ra để lộ một cái yếm thêu hình bông sen. Tiểu Thiền cúi đầu đưa tay mở áo ra rồi thỏ thẻ: "Cô gia..." Giọng nói điềm đạm đáng yêu. Ninh Nghị cầm ngọn đèn tiến tới.
"Muội ngủ.... bên trong được không?"
"Vâng." Tiểu Thiền gật đầu rồi cúi xuống cởi bỏ giày, lúc chuẩn bị lên giường thì thoáng chần chờ, thẹn thùng cởi bỏ áo ngoài. Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, tiểu Thiền mặc một chiếc quần lụa trắng và cái yếm thêu hình bông sen, nàng vắt chiếc áo lên chiếc ghế phía cuối giường rồi lặng lẽ trèo vào phía trong nằm xuống, tư thế chẳng khác gì là phơi lưng trần về phía Ninh Nghị. Chuyện này đối với nàng là hoàn toàn lạ lẫm, nàng lấy hết dũng khí làm chuyện như vậy, lúc này trên người nàng như phủ một lớp phấn hồng. Sau đó nàng trở mình nằm thẳng một cách cứng ngắc, đôi vai trần nhỏ xinh như muốn thu lại, hai tay vốn đặt cạnh thân người, sau đó lại đặt trên cái yếm... không biết phải đặt ở đâu mới đúng. Nàng nghiêng đầu nhìn Ninh Nghị.