Sáng tinh mơ, gã vừa ra khỏi cửa đã thấy tiểu Thiền đang lục đục thu dọn đồ đạc, Quyên nhi và Hạnh nhi cũng thức dậy hỗ trợ.
Mấy ngày gần đây lộ trình rèn luyện đều dừng lại trước tiểu lâu của Nhiếp Vân Trúc, tiết tấu hô hấp của gã phối hợp với những điều Lục Hồng Đề dạy, rèn luyện theo phương pháp này trên cơ bản sẽ không đổ mồ hôi. Lúc đến thì Nhiếp Vân Trúc đã đợi sẵn đó, ánh đèn le lói hắt ra từ khung cửa sổ đằng sau.
"....Phụ thân tiểu Thiền đã qua đời, cho nên mấy ngày tới ta sẽ theo nàng ấy về nhà một chuyến, có lẽ qua đầu tháng bảy, sau khi hạ táng xong xuôi sẽ nhanh chóng trở về, mấy ngày nữa chắc không chạy qua đây được."
"Muội, muội cũng không phải ở đây để đợi huynh..." Nhiếp Vân Trúc thốt ra những lời này, sau đó lại có chút bối rối, cúi gầm mặt xuống, "Thì... thì... cũng có đợi Lập Hằng tới trò chuyện, chỉ là ngồi đây uống trà chờ bình minh thật ra cũng thú vị, muội cũng quen rồi." Nàng khẽ mỉm cười, sau đó dừng trong giây lát: "Ngược lại bọn huynh phải ra khỏi thành lúc này, mấy ngày tới dân chạy nạn rất nhiều, lỡ như cửa thành đóng lại thì phải làm thế nào?"
"Chắc chưa đến mức đó, các châu huyện quanh đây không bị lũ lụt tàn phá nặng, còn Giang Châu thì cách khá xa, muốn ảnh hưởng tới đây cũng cần một thời gian ngắn. Nếu muốn đóng cửa thành, nhìn chung phải đợi đến nửa hoặc là cuối tháng bảy, theo như lời Tiêu Thiền nói thì nếu hôm nay đi, năm ngày sau liền có thể trở về. Cho dù nảy sinh tình huống xấu thì mỗi sáng đều có quân đội hộ tống người ra khỏi thành phát cháo, với quan hệ của Tô gia thì chúng ta có thể theo vào, không có vấn đề."
"Ừm." Nhiếp Vân Trúc nhẹ gật đầu, "Thế nhưng dù sao trên đường cũng toàn là nạn dân, e rằng sẽ có người sinh sự hoặc là giết người cướp của trên đường, huynh phải cẩn thận."
Nghe nàng nói đến việc này, Ninh Nghị cười ha hả: "Không sao không sao, bây giờ ta đã là cao thủ võ lâm, người trên giang hồ tôn xưng là Huyết Thủ Nhân Đồ, về sau muội sẽ biết, huống chi còn có Kim Ti Đại Hoàn Đao Cảnh hộ vệ đi theo nữa, không thành vấn đề."
Gã giơ lên, vung vẩy cái tay trái băng bó chằng chịt trông rất phong cách. Trong lúc đó, bỗng nhiên có một đoạn vải bay ra, Nhiếp Vân Trúc ở bên cạnh liền bắt được, sững sờ giây lát, sau đó chớp mắt mấy cái, im lặng kéo tay trái Ninh Nghị rồi băng lại cẩn thận cho gã, sau đó xoay người ngồi xuống. Thoạt nhìn tự nhiên là vậy, hành động rất lưu loát nhưng thực ra trên mặt nàng đã nóng hổi, tim thình thịch đập loạn, cũng may lúc này ánh sáng còn yếu nên Ninh Nghị không nhìn rõ, chỉ nghe nàng nhẹ giọng lầm bầm: "Còn nói nữa chứ..." Đối với cánh tay trái bị thương của gã, nàng vẫn đang có cảm giác oán trách.
"Ài." Ninh Nghị cười cười, cầm chén trà lên nhấp một ngụm, một hồi sau mới hỏi: "Vân Trúc... Trước đây tình huống gia đình nàng là như thế nào?"