Gần đến hoàng hôn, kiệu phủ phò mã đi qua đầu đường Giang Ninh, sau khi Khang Hiền hỏi những lời này, A Quý suy nghĩ rất lâu.
"Nếu là trước đây sợ là khó mà phán đoán, nhưng hôm nay sau khi thấy cuốn sách này, tiểu nhân cảm thấy Ninh Lập Hằng dường như đã trải qua mấy đời người rồi..."
"Ta cũng cảm thấy như vậy..." Khang Hiền thở dài, "Chỉ với một cuốn sách mà đã đề cập tới rất nhiều thứ, làm sao quản lý, hướng dẫn, gợi ý, làm cho chính bản thân nạn dân cố gắng mà không phải trấn áp mù quáng, đây mới chính thức là Vương Đạo Chi Học. Thuyết pháp về vệ sinh cũng không phải làm hàm hồ, trước đây hắn từng nhắc tới công việc nghiên cứu kia, nói rằng mọi sự vật hiện tượng đều có quy luật, dùng phương pháp tổng hợp các hiện tượng, so sánh, quy nạp phân tích tìm hiểu nguyên do, tìm ra nguyên nhân kết quả một cách khách quan, vì vậy không thể chắc chắn nên không muốn tiếp nhận làm quan. Hôm nay hắn nêu lên nhiều ví dụ khi đề cập đến chuyện vệ sinh, có lẽ cũng do kết luận khi tiến hành nghiên cứu..."
Lão suy nghĩ: "Tối nay ta phải đắn đo một phen, cân nhắc nên sử dụng cuốn sách này thế nào để ngày mai còn thương nghị với Tần công... Lúc này việc trợ giúp thiên tai đã vô cùng cấp bách, một khi tình hình bớt căng thẳng, ta muốn A Quý ngươi triệu tập những đại phu, y quan có thể triệu tập, tổng hợp làm một lần kỹ càng chi tiết, so sánh tình huống các loại bệnh tình phát sinh xung quanh. Theo như lời Lập Hằng thì hiểu rõ vệ sinh cùng những yếu tố khác ảnh hưởng rất lớn tới bệnh tình. Phải ghi chép lại nghiêm túc, tất cả phải xác minh trên thực tế, không được ăn nói lung tung."
"Vâng."
"Lũ lụt qua đi, tai họa do thiên tai càng gia tăng, có một số việc nên làm ngay từ lúc này, phân phối người đến các cơ sở buôn bán trong nhà, sắp xếp người quan sát ghi chép lại. Năm nay thiên tai khắp nơi, Tần công sẽ công bố bản sách kia, ta cũng đem nó trình lên triều đình, thể nào cũng có hiệu quả. Bảo bọn họ ghi chép lại tình hình thực thi, tình hình bệnh dịch bùng nổ từ đầu đến cuối, số liệu càng chính xác càng tốt, tình hình phát triển về sau..., sau đó dùng nó... Lập Hằng nói thế nào nhỉ... à, lập thành tỉ lệ. Nếu quả thật thực sự có phương pháp ngăn cản tình hình bệnh dịch, áp dụng cho mấy chục vạn người.. thì đây chính là thay Bồ Tát tích công đức đấy..."
"Vâng."
"Đáng tiếc hắn không muốn tự mình thực hiện." Khang Hiền lắc đầu, "Bảo là lý luận suông còn lâu ta mới tin, còn chuyện đưa cuốn sách này ra để nhờ Tần lão thu Nhiếp Vân Trúc làm nghĩa nữ, cho cô ấy một chỗ dựa, lời nói lại rất thuận tình thuận lý. A Quý, nếu là ngươi, ngươi có tin không?"
"Thuộc hạ...không tin." Lục A Quý nghĩ ngợi trong giây lát, "Mặc dù Ninh công nói đó là nguyên nhân, nhưng trên thực tế giá trị của chương trình này không phải là thứ một thương hộ có thể so sánh. Trên giao tình của hắn với lão gia và Tần công hiện tại, có mở miệng nhờ lão gia trông nom giúp cũng chỉ là tiện tay thôi, là một chuyện hết sức bình thường, cùng lắm có chuyện gì cứ nói với tiểu nhân một tiếng thì cũng có thể giải quyết. Ninh công không phải hạng người vô năng, với tầm quan trọng của cuốn sách này, tiểu nhân cảm thấy hắn nghĩ tới chuyện đó cũng chỉ để tìm cớ khỏi phải làm quan mà thôi.
Khang Hiền cười rộ lên: "Ha ha, hẳn là hắn chẳng coi cuốn sách nhỏ này ra gì?"
"Cũng có những người rất khiêm tốn, Ninh công khiêm tốn nhưng nhìn việc cực chuẩn. Nếu nói hắn xem hai chuyện này là ngang nhau thì thật khiến người ta khó hiểu. Có lẽ hắn có việc muốn nhờ Tần công, cũng hiểu rõ giá trị của cuốn sách này, bằng không thì đã không dặn đi dặn lại đừng tiết lộ danh tính mình như vậy."
"Đúng là như thế, dù thế nào chăng nữa hắn vẫn nguyện ý làm một người ở rể ở Giang Ninh. Trong phần đầu của Luận Ngữ cũng từng nói, quân chi sĩ dã, hành kỳ nghĩa dã... Hắn có tâm ẩn dật, nhưng lúc bình thường lại làm được rất nhiều chuyện. Hắn có thể ăn nói hơi cực đoan, nhưng cũng không xúc động hay phẫn nộ, hiện tại xuất ra sách này chứng tỏ trong lòng hắn vẫn nhớ đến bá tánh lê dân, suy nghĩ này thật khiến người ta khó hiểu."