Đây là... kẻ đó thật độc ác..."
Đã gần đến hoàng hôn, hai gã bộ đầu đang đứng tại một nơi ven rừng trúc, một hồi trôi qua, Trần bộ đầu mới thì thào nói ra những lời này.
"Sao vậy?"
"Kẻ đó... hắn ngồi ở chỗ này..."
Dường như phát hiện ra điều gì đó, Trần bộ đầu có chút không khỏe, hít sâu một hơi rồi ngồi xổm xuống, cầm một nhánh cây bên cạnh lên. Xung quanh khu vực này phần lớn đều là trúc, nhánh cây trước mắt chắc là bẻ từ nơi khác tới, lá đã hơi héo.
"Hắn hẳn là ngồi đây chờ người... nếu ngồi đây thì chắc cái ghế đẩu hoặc ghế dựa đã được đốt luôn rồi... hẳn là thời gian đợi không ngắn. Trên người hắn bị thương không nhẹ, nhưng vẫn không có ý định đi mà ngồi lại đây chờ đợi... Như vậy có khả năng hắn chính là người đã giết hết cả nhà Dương Dực Dương Hoành..."
Gã vừa nói vừa quan sát phế tích trên bãi sông bên kia, tay ngắt một cái lá cây bỏ vào miệng, lông mày lập tức nhíu lại.
"Không đúng, nếu đây là tác phong của nữ thích khách kia, nếu là võ lâm nhân sĩ gì đó thì sẽ không bị thương nặng như vậy..."
Phó bộ đầu bên cạnh cũng nhíu mày: "Ý ngươi là vụ án Cố Yến Trinh này là do người khác làm hay sao?"
"Rất có thể là như vậy, người kia..." Trần bộ đầu dừng một chút," Người kia có khúc mắc gì đó, giết hết một nhà Dương Dực Dương Hoành, sau đó hắn bị trọng thương nhưng vẫn chờ ở đây, đợi chủ tớ Cố Yên Trinh tới để giết nốt. Ngươi nhìn dưới mặt đất kìa..."
Trần bộ đầu chỉ về cánh rừng đằng trước, nhưng vết tích bên này phần lớn bị lá trúc rơi xuống che dấu, ánh chiều tà làm cho không nhìn được rõ ràng.
"Hắn nhai nuốt loại lá này, hương vị rất đắng nhưng vẫn cố gắng, tại sao phải như vậy? Bởi vì cái gì, hắn còn nôn mửa ở đây hai lần, mặc dù nôn ra không nhiều lắm, thế nhưng lúc hắn rời đi sao không xóa những dấu vết này... Tại sao bắt buộc phải đợi ở đây, tại sao nôn ra, tại sao lại ăn loại lá cây này? không lẽ là vì sở thích đặc biệt..." Trần bộ đầu dừng trong giây lát, "Hắn bị thương, hơn nữa là trọng thương, cần dùng lá cây này để bảo trì thanh tỉnh. Bị thương quá nặng làm hắn nôn mửa đến hai lần. Hắn phải ngồi đợi ở đây, nhiều khả năng không phải để cố giết người, mà là để nhìn thấy được người đến là ai..."
Từ phó bộ đầu quan sát dấu vết lá cây bị nhai và vết tích nôn mửa còn lưu lại: "Việc này rất phức tạp."
"Ta cũng biết là phức tạp." Trần bộ đầu nhổ lá cây trong miệng ra, tay ném nhánh cây đi, "Thật không muốn nhai thứ này lại lần nữa... Mấy năm nay huynh đệ Dương Dực Dương Hoành thường dùng thủ đoạn bắt trói người, có thể là báo thù, cũng có lúc tiếp nhận ủy thác của mấy tên nhà giàu bắt mấy cô nàng mà họ yêu thích. Cố Yến Trinh đêm hôm tới đây chứng tỏ hắn cũng không phải tốt đẹp gì, có lẽ là ủy thác đối phương bắt người... Người ngồi ở chỗ này không biết là do thân nhân trong nhà bị bắt cóc, hay là chính bản thân hắn bị bắt cóc, bởi vậy phải ngồi ở đây đợi tên chủ mưu xuất hiện..."
"Có thể giết chết cả nhà Dương Dực Dương Hoành chỉ sợ cũng là một nhân vật hung ác khó dây vào, hẳn không phải chính hắn là người bị bắt cóc chứ."
"Quá tàn nhẫn..." Trần bộ đầu thở dài, "Sau khi giết chết cả nhà họ Dương, bản thân bị trọng thương như vậy mà vẫn lặng lẽ chờ ở đây, gắng gượng đợi tên chủ mưu đứng sau mọi việc tới, sau đó giết chết cả chủ tớ Cố Yến Trinh... lão Từ, chúng ta đã làm bộ đầu nhiều năm như vậy, đã từng thấy qua nhiều kẻ liều mạng, nhưng có mấy người tới được trình độ thế này?"