Óng ánh giữa màn đêm, một vầng trăng khuyết nhởn nhơ treo giữa bầu trời, sao giăng lập lòe, nhìn xuyên qua khe hở của tán cây là màn đêm sâu thẳm như đại dương.
"...Và thế là câu chuyện Thiên Long Bát Bộ đã kết thúc..."
Tại khoảng rừng đằng trước ngôi miếu đổ, đống lửa đang cháy lép bép, hồi lâu sau khi Ninh Nghị chậm rãi kết thúc câu chuyện, gã khẽ nhún vai cười: " Ta căn thời gian chuẩn thật!"
Lục Hồng Đề bên cạnh cầm nhánh cây chọt chọt đống lửa, trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng: "Về sau Tống triều sẽ thế nào?"
Ninh Nghị ngẫm lại, trợn mắt nói: "Chuyện đó ai mà biết..."
"...Một câu chuyện thật không có ý tứ."
Thời gian cứ lặng lẽ trôi, lúc này đã là tối ngày hai mươi ba tháng sáu, sắp quá nửa đêm sang ngày hai mươi bốn. Gần hai mươi ngày ở chung, những điều nên nói thực ra đều đã nói. Lục Hồng Đề dạy gã sử dụng nội công, từ từ luyện tập sẽ có thành quả, còn Ninh Nghị thì lập một bản kế hoạch giúp Lục Hồng Đề chế định đám thổ phỉ trên núi Lữ Lương. Đây vốn là việc trước kia gã am hiểu nên vấn đề cũng không lớn.
Kế hoạch này liên quan đến việc tổ chức học tập, phân công chiến đấu, sản xuất và giảm thiểu xung đột lẫn nhau. Tất nhiên không phải là hình thức quy củ như một công ty lớn hoặc là có hệ thống kỷ luật, cơ chế như quân đội. Những người trên núi Lữ Lương phần lớn sống trong các thôn trang, kinh doanh theo gia tộc, muốn thiết lập điều lệ quy tắc chung là không có khả năng, chỉ có thể âm thầm thay đổi để điều tiết khống chế.
Một tập thể tương đối to lớn với cơ cấu ổn định sẽ có sức sống và khả năng phát triển rất lớn. Một người lãnh đạo giỏi phải biết nhìn ra những yếu tố rất nhỏ để qua đó tạo thành các phản ứng dây chuyền. Thế nhưng Ninh Nghị không thể tự mình đi đến núi Lữ Lương nên lúc này chỉ có thể giúp nàng trù tính những điểm mấu chốt, một khi những mục tiêu đó hoàn thành thì có thể dễ dàng cải biến được thủ hạ nhờ vào cơ cấu của xã hội, sau đó mượn nước đẩy thuyền làm ra các hành động tiếp theo. Dưới trướng Lục Hồng Đề chỉ vỏn vẹn trên dưới một trăm người, vì thế nên Ninh Nghị vẫn có thể dự đoán những biến hóa sau khi phân công trách nhiệm. Lục Hồng Đề chỉ cần thông qua và xác lập nền tảng hệ thống quy củ là từ đó về sau có thể lãnh đạo nhóm phát triển một cách thuận lợi, vậy thì có lẽ sẽ không còn xảy ra tình huống mọi người nhao nhao đòi giết Tống Hiến làm nàng không thể không tự mình đi ám sát lúc trước.
Muốn học được phương pháp quản lý trong vòng năm mười ngày thật sự quá khó, việc này bản thân không có trình tự rõ ràng nên Ninh Nghị chỉ có thể giảng giải những nguyên tắc mấu chốt, sau đó mong đợi Lục Hồng Đề có thể hiểu được dần trong khi thực hiện. Vốn nàng không hề ngốc, thân lại mang võ công cao cường, những người thế này luôn có phẩm chất và sức thu hút nên vấn đề này không lớn.
Trong một tổ chức thì tạo lập được nền tảng là đã thành công phân nửa, còn là tìm cách liên hệ với các thương nhân chung quanh và các quần hào còn lại trên Lữ Lương, mở rộng không gian sinh sống của nhóm người này, gia tăng đoàn kết lẫn nhau và tập hợp lại, nghĩ cách lập chiến lược ứng phó với người Liêu....
Những phương án và ý kiến cũng khá là hỗn tạp, Ninh Nghị đắn đo mãi. Ví dụ như thương hộ đi qua địa bàn của mình thì sẽ được bảo hộ, tạo nguồn thu nhập cố định, sau này đến khi lực ảnh hưởng lớn hơn thì có thể liên hệ cùng làm ăn với các lão đại mấy ngọn núi gần đó. Nhưng thu phí thế nào, phân phối thế nào, giám sát thế nào, làm sao để công bằng mới là quan trọng. Ninh Nghị thành lập một số nguyên tắc và phương thức giám sát rồi chép ra một cuốn sổ nhỏ cho Lục Hồng Đề mang về, tương lai nàng đưa ra những ý kiến này thì lực ảnh hưởng lại càng gia tăng.