Gió đêm vẫn thổi,trên mặt đất, cỗ thi thể của Dương Hoành đang bốc cháy, ánh sáng từ căn phòng phập phù không ổn định. Từ trong vò rượu vỡ, rượu vẫn đang chầm chậm chảy ra ngoài, cánh tay vừa được giập lửa run nhè nhẹ. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, cho dù bị thương nhưng ánh mắt của vị thư sinh kia vẫn lạnh lùng sắc bén, từ đầu tới giờ không một chút thay đổi.
"Có lúc, chính là như vậy..." Người thư sinh chậm rãi nói từng chữ, "Chỉ cần bước sai một bước, ngươi sẽ phải chết."
Theo như nửa câu sau của gã, Dương Dực nhìn xung quanh, con trai cả đã gần chết vẫn bị giữ chặt, tin tức về những người trong nhà cũng không biết, một huynh đệ cứ như vậy mà chết đi. Những con tin mà hắn bắt cũng phải đến mấy chục người nhưng cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện như thế này, thư sinh yếu đuối, thư sinh yếu đuối... Ánh mắt kia rõ ràng không phải của một kẻ yếu đuối, hắn cũng chưa từng thấy qua sự hung lệ cùng quả quyết đến cực điểm như vậy trong ánh mắt của những tên tự xưng là hung đồ liều mạng. Nhìn cánh tay vẫn đang run rẩy cùng với ánh mắt đó, hắn biết, người này không những tàn nhẫn với kẻ địch mà còn cực kỳ tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Giống như vô ý, hắn bắt trói một con thỏ trắng nhỏ về nhà, nhưng chỉ một chút sơ hở, con thỏ trắng nhỏ đó liền lộ ra răng nanh. Trong khi hắn chưa kịp đề phòng thì nhà cửa đã bị phá tan, đến khi hắn phát hiện ra thì chỉ thấy máu rơi đầy đất, còn con mắt của con thỏ trắng kia đã trở nên đỏ ngầu.
Hắn nghiến răng: "Nhị lang..." Âm thanh vang vọng qua cửa sổ, quanh quẩn trong đêm tối nhưng không một tiếng hồi âm.
Một lát sau, hắn lại hô lên một tiếng: "Mẹ nó ơi..." Vẫn không có câu trả lời
Hai mắt hắn đỏ ngầu, cười đau đớn, sau đó hắn rống lên: "Đại Lang..." Buông bỏ cây nỏ trong tay, ánh mắt hắn hung lệ nhìn vào thanh cương đao của Dương Hoành đang nằm trên mặt đất.
"Ta giết ngươi..."
Nghiến răng rít lên từng chữ, hắn liền chạy về phía thanh cương đao, cũng vào lúc này hắn bỗng thấy cái khoan sắt từ từ rời khỏi yết hầu con trai mình, mất đi sự cố định của cánh tay kia, thân thể đứa con hắn lảo đảo, hay cũng có thể là do tiếng quát to kia của hắn mà ý thức của nó hơi tỉnh táo lại. Hắn nhìn thấy tay của thư sinh kia bỗng tháo dây thừng xuống.
Trong nháy mắt, tinh thần tập trung cao độ.
Thư sinh lui về phía sau một bước, đột nhiên dùng toàn lực đạp vào lưng con trai hắn.
Trong ánh lửa chập chờn, con trai hắn lảo đảo chúi nhào về phía bên trước. Bên kia, thư sinh vung tay giơ cái khoan sắt lên.
"Yaaaa..."
"A..."
Thét lên một tiếng, thư sinh dùng hết sức lực ném chiếc khoan sắt ra, Dương Dực cũng lao lên, vung tay chụp lấy Đại lang kéo sang một bên, cái khoan sắt xẹt qua tay hắn cắt ra một dải máu tươi. Trong nháy mắt thân ảnh của tên thư sinh đã đến gần, tay cầm một vò rượu nhào tới.
“Choang."
Dương Dực không né tránh mà đánh thẳng vào người thư sinh, vò rượu đập thẳng vào đầu hắn vỡ tan tành. Hắn đưa tay chùi sạch rượu, người thư sinh bị đánh bay ra đến mấy mét, miệng hộc máu tươi. Trong lòng hắn lúc này chỉ còn sát ý, không một chút chần chờ, mạnh mẽ lao về phía trước tung ra một quyền.
Tay phải của người thư sinh đưa ra phía sau.
"Bước sai một bước thôi là ngươi sẽ phải chết..."
Vù, Dương Dực hơi chần chừ trong giây lát, vung quyền đánh hụt vào khoảng không. Trong mắt thư sinh lóe lên một tia đắc ý, liều mạng bật dậy, lao qua một bên hướng về phía cửa lớn. Dương Dực đâu chịu để gã chạy thoát, đẩy một cái tủ đổ qua. Cái tủ đập vào cửa vỡ vụn, thư sinh lảo đảo thay đổi phương hướng, khoảng cách giữa thanh cương đao trên mặt đất và gã chỉ còn vài bước.