Khúc sông ngoại ô Giang Ninh, nhà thuyền.
"Bắn đi."
"Buông nó ra."
"Bắn đi nào."
"Ngươi sẽ chết rất thảm."
"Ngươi là ai, sao phải bắt ta?"
"Mẹ Nhị Lang..."
"...."
"Ngươi đã làm gì..."
"Lui ra phía sau."
Trên hành lang lờ mờ không có đèn, chỉ có ánh lửa lay lắt từ gian bếp và ngọn đèn trong phòng khách bao phủ hai đầu, bầu không khí giằng co làm cho mọi người ngạt thở, đại hán, cung nỏ, đao nhọn, máu tươi, con tin đang hấp hối, nước chảy lênh láng thấm qua chân. Đại hán kia cầm nỏ gầm lên, sát khí trên người không còn kìm hãm được đã hoàn toàn bộc lộ. Trái ngược với hắn, ấn tượng của người đối diện cách đó vài mét thì kém xa, tay chỉ lẳng lặng nắm dao nhọn kề trước yết hầu con tin.
Tiếng nói giận dữ mang vẻ đe dọa của đại hán truyền qua, đáp lại là một giọng điệu không quyết liệt, không ngả ngớn, ngắn gọn, bình thản và trầm ổn, như cột trụ cắm vững trong làn nước xiết, có đôi lúc tưởng chừng như bị nước cuốn trôi, nhưng khi bọt nước tan mất thì nó vẫn đứng đó. Sau mỗi câu nói của đại hán thì liền có lời đáp lại, không chút chần chờ hay dây dưa dài dòng, nhất thời điều này đã kìm hãm khí thế của đối phương.
Thân ảnh kia hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi thốt lên từng chữ: "Ngươi...đã làm gì bọn họ."
"Đoán thử xem."
"Đã làm gì rồi!"
Sau tiếng gào thét đinh tai nhức óc, đáp lại cũng chỉ là một câu nói bình thản: "Nói vui thì là... đã hết một lượt đoán."
Hàm răng đại hán run rẩy, nhìn đạo nhân ảnh kia như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, sau đó hít sâu một hơi, cuối cùng đành lui ra phía sau một bước.
"Ta đã nhìn nhầm..."
"Tốt lắm." Đường thoát ra ngoài chỉ có ở phòng khách, Ninh nghị nhìn bước chân kia, lạnh lùng đáp lại một câu, kiềm giữ con tin tiến lên một bước, sau đó đối phương chậm rãi lui thêm bước nữa.
"Nếu bọn họ không có việc gì thì có thể thương lượng."
"Tốt."
"Không chết là được."
"Tốt."
"...Nếu không ta thề con mẹ nó sẽ giết cả nhà ngươi."
"Tốt."
"Ta thề sẽ lột da, cho ngươi chết không toàn thây."
"Tốt luôn."
"Ninh Nghị Ninh Lập Hằng."
Chỉ trong khoảng cách vài bước chân, vài câu đối đáp tùy tiện, trả lời qua loa, đại hán kia đã đến cửa phòng khách. Ngọn đèn chiếu hắt lên người hắn, kèm theo tiếng thét phẫn nộ, nét mặt hắn co giật đến vặn vẹo, hiển nhiên là đã phẫn nộ cực độ với kiểu trả lời này. Nếu như ngày thường, mấy tên thư sinh thế này gặp hắn trên đường đã sợ run lên rồi.
Đứng sau lưng con tin, thư sinh vốn cẩn trọng chỉ lộ ra một con mắt quan sát phía trước, lúc này nghiêng đầu lạnh lùng nhìn sang. Gã hiểu rõ tại sao đối phương lại phản ứng như thế, lạnh lùng nhấn mạnh từng chữ một: "... Tiếp tục lui, tiếp tục nói chuyện, không được ngừng lại."
Dương Dực chậm rãi xoay người, lui qua cách cửa ngăn cách giữa phòng khách và hành lang. Ngọn đèn dầu chập chờn trong phòng, bóng đen to lớn của hắn che khuất cách cửa, nơi mà Dương Hoành đang cầm đao nấp một bên. Lúc đang lui về phía sau, hai người đã trao đổi ánh mắt với nhau, từ lúc nghe câu nói đầu tiên, hắn không vội xông vào hành lang mà nấp tại cánh cửa này để chuẩn bị đối phó. Trong hành lang, Ninh Nghị nhìn bóng người chuyển động, phụ giúp con tin tiến về phía trước. Lúc này hai bên đều không nhìn thấy đối phương.