Giờ Tuất hai khắc, trên trời sao mai lấp lóe, tại một bãi sông hoang vắng bên ngoài thành Giang Ninh, gió đêm thảm liệt thổi qua nhà bè neo cạnh bờ sông, trong một căn phòng hắt ra ánh sáng mờ mờ.
Mơ mơ màng màng tỉnh lại, ý thức gã vẫn chưa hoàn toàn khôi phục. Không có chút ánh sáng, âm thanh bên ngoài truyền vào đầu lúc to lúc nhỏ, lúc này đại não mới chính thức vận chuyển, phân tích ý nghĩa những câu nói rời rạc không rõ ràng này.
“Uống ít rượu thôi...”
“Một tay thư sinh trói gà không chặt...”
“Lần này giết con lợn này...”
“Đến giờ Tý, Đại Lang cầm đuốc dẫn bọn kia lên núi...biết mấy cái này chứ...”
“Nhớ tín hiệu...”
“Trái ba vòng, phải ba..”
“Phụ thân, con lợn kia...”
“Đừng có lộn xộn..”
“Nhưng mà...”
“Loại lợn này...Không được năm mươi thì cũng ba mươi...”
"Dù sao nó vẫn chưa tỉnh, cứ mặc kệ đi...”
“Phụ thân, con lợn béo cỡ này...chặt hắn một tay...”
"Nghe lời..."
Sau đầu đau âm ỉ, gã suy nghĩ hồi lâu mới đúc kết lại được, cảm giác phức tạp khó nói nên lời.
Đã rất lâu, rất lâu rồi gã chưa cảm thụ qua địch ý trắng trợn thế này, cho dù là Đường Minh Viễn trước kia cũng không có địch ý đến như vậy.
Cố gắng nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, ánh mắt kia, gậy vụt tới...là ai làm những chuyện này?
Người Tô gia, người Tiết gia, người Ô gia... hẳn không phải là không thể nói lý. Trước mắt, Tô gia chẳng cần thiết phải làm chuyện này, trừ khi có kẻ nào muốn giết chết lão thái công và tiện thể quét sạch người nhà Tô Bá Dung. Tiết gia và Ô Gia cũng không cần động thủ với mình, mình chỉ là một tên tiểu tốt, với những thương nhân ngang hàng, loại hình thức động thủ này thông thường đều phải chuẩn bị kỹ càng, một khi đã làm thì không để lại đường sống, chứ lỡ sau này mọi việc đổ bể thì hậu quả sẽ không thể kiểm soát được, vậy nên họ sẽ không động thủ với mình trước...
Vũ Liệt Quân? không có khả năng, nếu là bọn họ thì sẽ không có cái cảnh này.
Rốt cuộc là ta đã đắc tội đến ai...
Gã khá nhạy cảm trong việc phán đoán thiện ý ác ý, nếu lúc trước có manh mối gì thì hơn phân nửa sẽ bị gã phát hiện, nhưng việc này lại xuất hiện rất bất ngờ. Trong đầu gã lần lượt loại bỏ một loạt nhân vật có khả năng, Tiết Tiến là một, hắn không có dũng khí và khả năng quyết đoán như vậy, dù có vắt óc ra cũng không làm được, nhưng ngoại trừ hắn thì chẳng còn ai khác, hay đây chỉ đơn thuần là bắt cóc tống tiền?
Con lợn béo?... thời điểm...
Cũng chẳng giống.
Bất kể thế nào gã cũng không đoán ra động cơ của kẻ địch, nhưng trước mắt không cần suy nghĩ nhiều về những chuyện này. Tay chân gã đang bị trói chặt trong phòng tối như bưng, căn phòng bên cạnh có mấy người đang ăn uống. Ánh đèn mờ mờ xuyên thấu qua kẽ hở nơi vách tường, gian phòng đung đưa nhè nhẹ, có tiếng nước chảy, đang ở trên mặt sông.