“Phải rồi, có một chuyện vẫn không dám hỏi cô, tại sao lại muốn giết Tống Hiến?”
Từ trước đến giờ Ninh Nghị vẫn chưa hề nhắc tới chuyện này, nay cả hai coi như đã quen gã mới hỏi. Lục Hồng Đề hơi nheo mắt, ngoài song cửa sắc trời u ám, trong phòng, mỡ từ con gà quay gác trên lò lửa rơi xuống than hồng phát ra những tiếng xèo xèo, Ninh Lập Hằng đứng một bên hấp háy mắt vẻ vô tội. Sau một lát, dường như đã cân nhắc xong, ánh mắt Lục Hồng Đề dịu xuống, nhìn đăm đăm về phía trước.
Bỗng nghe ào một tiếng, ngoài trời đổ mưa, trong nháy mắt màn mưa đã bao trùm toàn bộ Giang Ninh.
“Nhà ta vốn ở phía tây Nhạn Môn Quan, dưới chân núi Lữ Lương.” Rất lâu sau, Lục Hồng mới mở lời.
“Từ khi mười sáu châu Yên Vân bị mất, người Hồ liên tục tấn công Thảo Cốc, năm nào cũng tới cướp bóc giết người, chúng ta không một ngày được sống yên ổn, mười nhà hoang chín, những người còn trụ lại canh tác phải liên tục chạy tới chạy lui quanh cốc như cô hồn dã quỷ, nhưng cha ông đã nói quê hương khó bỏ... Ngươi có lẽ không thể hiểu được cảm giác sinh sống ở nơi đó ra sao đâu...”
Ninh Nghị hơi trầm mặc: "Hoan hoan hỉ hỉ phần hà ngạn, thấu thấu hồ hồ tấn trung nam, khốc khốc đề đề Lữ Lương sơn, tử dã bất quá Nhạn Môn Quan..." (1)
“Ừm” Nàng gật đầu cười: “Thực ra mấy năm trước mọi người vẫn ở trong núi, tuy có rời về phía nam nhưng không xa lắm, những người trẻ tuổi lên núi đều nhập vào lực lượng sơn tặc có truyền thống mấy trăm năm của Lữ Lương, toàn bộ đều là người Hán. Quân đội triều Vũ không tới, người Hồ hàng năm xuôi nam không coi bọn ta là người của chúng, năm nào cũng đánh nhau với lính Hồ, gặp đội ngũ nhỏ thì ùa lên chém giết, gặp đội ngũ lớn thì tránh đi. Chúng ta còn cướp các đoàn buôn của người Hồ, lái buôn từ đâu tới cũng cướp tất, là người Hán thì tha một mạng, còn người Hồ thì giết sạch sẽ...”
“Phía triều Vũ cũng không coi bọn ta là người cùng phe, đôi khi có quan viên mò đến bảo muốn chiêu an. Chiêu an mấy lần, nói chung là muốn chúng ta đánh người Hồ, muốn chúng ta bán không mạng sống, chẳng chịu cấp một thứ gì, có khi còn trở mặt gọi chúng ta là giặc cướp, có lần còn cho quân đội đến tiễu trừ...
Ngoài cửa chớp giật nhoang nhoáng, mưa càng ngày càng nặng hạt, Ninh Nghị lật con gà quay trên lò, rắc mấy thứ lên trên.
“Năm ta sáu tuổi, cha bị người Hồ giết, ta theo sư phụ học nghệ, hành tẩu giang hồ. Mười ba tuổi trở lại Lữ Lương thì mẹ đã qua đời, ta bèn vào trong núi, cùng sư phụ đánh giết khắp nơi... Người hiệp khách phải vì nước vì dân ư? Ta chưa từng có loại suy nghĩ đó, những điều ta trải qua không giống mọi người...”
Nàng hơi ngừng một chút rồi nói tiếp: “Rồi sau đó... vào mấy năm trước, Tống Hiến cầm quân tiến vào núi Lữ Lương, đầu tiên thì nói muốn chiêu an, nói ngon ngọt dễ nghe lắm, ai ngờ chúng tập hợp dân chúng mấy thôn xung quanh lại rồi bao vây giết sạch... Nước Liêu tuyên bố Lữ Lương thuộc địa phận triều Vũ nên sơn tặc núi Lữ Lương do triều Vũ xử lý, Tống Hiến bèn dùng đầu những người dân này làm chiến tích để nịnh bợ nước Liêu, ngay cả người già trẻ con hắn cũng không tha một ai, còn nói họ là giặc cướp giết người không gớm tay... Nhờ chuyện đó, hắn được thăng quan. Trong núi có mấy người có họ hàng bị giết, những người trong thôn mà ta biết cũng đều chết rồi... Người rời núi tìm hắn báo thù đều bị giết hết, họ đã chảy máu một cách vô ích, những người khác muốn đi ra liền bị ta ngăn cản, chỉ bản thân ta thì may ra...”