Tháng năm sang, khí trời thành Giang Ninh mang theo hơi nóng mùa hè, tiếng chuông gió thi thoảng truyền tới chỉ càng tăng thêm cảm giác hoang vắng trong nội viện. Dây thường xuân xanh biếc phủ rợp vách tường màu vàng đất. Bên trong sân, hoa dại, cỏ dại mặc sức sinh trưởng. Từ trong bụi cỏ rậm rạp thỉnh thoảng lại có vài con châu chấu nhảy ra rồi biến mất, đôi khi lại nghe thấy tiếng dế mèn vang lên bên dưới lớp gạch đá vỡ nát, vài con bươm bướm chập chờn, bầy chim đậu đầy trên dây leo lười biếng tỉa lông tỉa cánh. Trong không gian tĩnh lặng bỗng nhiên vang lên tiếng động, bọn chim nhất loạt giương cánh bay đi, dây leo khẽ động, chuông gió ngân nga trong không khí..
Nàng kê ghế ngồi dựa vào góc tường đằng kia, thanh kiếm cắm trong đám cỏ dại gần tầm tay. Bây giờ đang là buổi sáng, từ phía sau vách tường vọng tới tiếng ngâm nga đọc thơ đọc văn của bọn trẻ, nghe hồi lâu cũng hơi hơi êm tai.
Thỉnh thoảng, tiếng giảng bài của người kia cũng sẽ truyền tới: “...Hương nguyện, đức chi tặc dã. Nghĩa của câu này là...” (Hương nguyện đại khái là chỉ kẻ đạo đức giả. Ý câu này đại loại là đạo đức giả là kẻ thù của đạo đức)
“...Trên đường đời không chấp nhận những hành vi lén lút như vậy...”
“...Về vấn đề này, ta nhớ trước kia đã từng xem qua một câu chuyện...”
Thanh âm kia nghe khá là tùy tiện, không có đầy những thứ chi, hồ, dã, giả. Không có mở miệng khép miệng đều là lời thánh nhân dạy, so với đám phu tử lúc trước gặp qua thật sự có quá nhiều khác biệt khiến nàng cảm thấy... không cần phải quá thận trọng.
Kiểu cách nói chuyện như vậy không dễ nghe như lúc đám học sinh đọc văn, đọc thơ, thế nhưng nàng vẫn có thể hiểu được. Cứ một lúc, gã lại kể với đám học sinh vài câu chuyện, tản mạn này nọ. Đám học sinh cũng không hoàn toàn tin hết, thỉnh thoảng sẽ hỏi: “Tiên sinh, tiên sinh...” Hoặc là: “Lập Hằng tiên sinh...” rồi nêu lên vài vấn đề kỳ quái hoặc là cười hà hà đàm luận câu chuyện cùng thầy.
Không biết lễ nghĩa trên dưới, nếu như ở chỗ khác, mấy đứa trẻ như vậy sẽ bị đánh đến sưng tay, hoặc là phạt đứng dưới nắng cả ngày.
Chẳng qua, cho dù thanh âm kia chẳng biểu hiện được chút uy nghiêm nào của người làm thầy, toàn nói linh tinh, nghe cũng không êm tai như khi đám học sinh đọc diễn cảm, nhưng đôi khi nàng cảm thấy người này nói chuyện dường như cũng có chút đạo lý.
Hồi sáng gã có ghé qua một chuyến, mang đến ít đồ ăn và vật dụng. Tuy đồ ăn đã đủ dùng cho một ngày, nhưng đến trưa gã còn mang thêm một ít đồ ăn nóng, buổi chiều thì ở trong căn phòng đằng kia làm vài chuyện cổ cổ quái quái, đôi khi cũng mở miệng nói với nàng mấy câu, nàng cũng thuận miệng trả lời vài câu.
Cũng không thể coi là chính thức gặp mặt, bởi vì nàng chưa thực sự nhìn thấu được người này. Mỗi khi gã tới, nàng thường ngồi trên xà nhà lặng lẽ nhìn, hoặc là theo lối cửa sổ đi ra phía sau. Thường thường tiểu nha hoàn kia sẽ đi theo gã, ngồi ở bậc thang ngoài thềm trò chuyện với cô gia nhà mình, ríu rít kể một ít chuyện linh tinh gì đó. Cũng từ đó nàng mới nghe ra, nhà người này chính là làm việc kinh doanh vải vóc.
Sau khi tiểu nha hoàn ríu rít hết chuyện thường sẽ nài nỉ gã kể chuyện xưa, toàn là những câu chuyện kỳ quái giống như chuyện “Thiện nữ u hồn” ngày trước, đáng tiếc ngày đó nàng còn chưa được nghe hết, có lẽ trên đường đi về gã đã kể xong cho tiểu nha hoàn nghe rồi. Bây giờ gã đang kể một câu chuyện tên là “Thiên long bát bộ”, tình tiết phảng phất có vẻ giống với thế cục thiên hạ ngày nay, chỉ là trong đó triều Vũ đã bị đổi thành triều Tống.