Đêm Đoan Ngọ, trên sông Tần Hoài ánh đèn xao động dập dìu. Cạnh bên sân khấu, trong hành lang cử hành yến tiệc mừng hoa khôi đèn đóm sáng trưng, không còn chỗ ngồi.
Bữa tiệc này bao gồm khoảng ba bốn trăm người, diễn ra dưới sự chủ trì của Lưu tri phủ đại nhân. Bắt đầu là vài màn ca múa biểu diễn nho nhỏ, sau đó tứ đại mỹ nhân xuất hiện theo cách riêng của mỗi người, cảm tạ, vào chỗ. Đây là quá trình cố định chính thức phải tuân theo. Các kẻ sĩ, nhân vật nổi danh đều tề tựu đông đủ. Ngồi ở hàng đầu đương nhiên là một số quan viên danh sĩ có tiếng tăm thật sự, sau là đến các thương nhân ủng hộ hội thi hoa khôi, tỷ như nhóm Bộc Dương Dật, Tô Đàn Nhi nhìn chung là ngồi ở hàng đầu. Cố Yến Trinh ngồi cách phía sau một đoạn, đang nói chuyện phiếm cùng Thẩm Mạc, thỉnh thoảng lại nhìn tới mấy người đằng trước hoặc quay đầu lướt qua rừng cây ngoài đại điện.
Sau khi chính thức bắt chuyện với mọi người xong, Nguyên Cẩm Nhi ngồi xuống, dường như phát hiện ra điều gì đó, quay qua cười nói to nhỏ với tri phủ đại nhân bên cạnh. Cố Yên Trinh thấy vậy cũng cười theo, quay sang nói với Thẩm Mạc: “Sơn huynh, xem kìa, trò vui đã bắt đầu.”
Nguyên Cẩm Nhi và Nhiếp Vân Trúc là bạn tốt, Cố Yến Trinh đã mang máng dự liệu thấy, cảm giác mọi chuyện đều được tính toán không chút sai sót. Quả nhiên, phía trước Nguyên Cẩm Nhi cười chỉ quả trứng muối đã lột vỏ. “Vừa độc đáo lại đẹp mắt quá, chẳng hay đây là món gì vậy Lưu đại nhân?”
Hẳn là Lưu tri phủ chưa từng ăn thứ này, nhưng bữa tiệc do lão chủ trì nên lúc trước cũng đã hỏi qua, liền cười nói: “Đây là trứng muối, còn gọi là trứng phú quý, trứng phỉ thúy. Nguyên cô nương xem này, bên trong có hoa văn như đường vân trên gỗ tùng. Tùng phong cao thượng, lại trong yến tiệc hoa khôi, người ngồi đây đều là người phú quý, phỉ thúy dụ bình an, đúng là thứ đồ ăn thượng phẩm nhất phù hợp với yến hội này còn gì.”
Lời quan đúng là lợi cả đôi đường, lúc trước đã có mấy danh tự như trứng muối, trứng phỉ thúy, trứng phú quý... Lưu tri phủ lại mượn nước đẩy thuyền nói tốt thêm làm mở rộng thêm ý nghĩa. Lão làm sao biết, tứ đại hành thủ Nguyên Cẩm Nhi cô nương đang dùng sĩ diện của mình, mượn miệng hắn nói ra những lời này. Mọi thứ đều thuận lợi, Nguyên Cẩm Nhi cũng phấn khích trong lòng, quay đầu nhìn ra ngoài điện.
Nhiếp Vân Trúc đợi sẵn ở đó cũng mỉm cười phất phất tay, tâm tình kích động. Tất nhiên nàng không có cách nhờ vả tri phủ đại nhân, nhưng hai tháng nay được Ninh Nghị chỉ đạo tạo mối quan hệ, bố trí một cái bẫy, để đến tận hôm nay trứng muối chính thức dương danh thông qua Lưu tri phủ đại nhân. Tuy tối nay vẫn hơi khó chịu với chuyện Ninh Nghị ủng hộ Ỷ Lan, nhưng lúc này Nguyên Cẩm Nhi vẫn rất thích chí. Sau nụ cười mê người, nàng cầm lấy quả trứng muối nói: “Tri phủ đại nhân đã ngụ ý như thế, nhất định Cẩm Nhi phải nếm thử mới được, không biết nên ăn như thế nào ạ.”
Thủ pháp quảng cáo đơn giản là làm khách quan dự tiệc chú ý đến trứng muối càng lâu càng tốt, nên Nguyên Cẩm Nhi duy trì chủ đề có liên quan tới trứng muối. Lúc này, bỗng có một lão giả bên cạnh phất tay: “Chậm đã.”
Nguyên Cẩm Nhi cùng Lưu tri phủ đều ngớ người, chỉ nghe lão giả kia nói tiếp: “Không biết Lưu đại nhân rốt cuộc mua được mấy quả trứng muối này từ đâu, lão hủ có nghe qua phương pháp muối loại trứng này. Trong quá trình sản xuất có trộn thêm vôi vào, nếu vượt quá tỉ lệ thì sẽ sinh ra độc tính...”
Vấn đề này thực sự ngoài ý muốn, Nguyên Cẩm Nhi giữ nguyên vẻ tươi cười, nhưng trong lòng đang chửi toáng lão đầu già dư hơi...Chỉ là, với địa vị của lão giả trước mắt, nàng cũng đành cười xòa xem tình thế phát triển. Phía sau, Cô Yến Trinh đang ngồi xem Nguyên Cẩm Nhi diễn bỗng mở cờ trong bụng, lúc này không lo được mất cười ra thành tiếng: “Tốt quá, có người phá đám giữa đường, để xem bọn họ đối phó ra sao.”