Có một số việc nếu không chú ý thì thôi, nhưng càng chú ý, càng suy nghĩ nhiều về nó thì ấn tượng cũng càng được khắc sâu.
Đó là một cô gái rất lợi hại.
Đèn đuốc lay động lúc tỏ lúc mờ, tiếng nhạc trên sân khấu du dương mờ mịt. Cố Yến Trinh nhìn cảnh tượng bên kia, thoáng đánh giá qua Tô Đàn Nhi.
Lúc trước hỏi thăm tin tức liên quan tới Ninh Lập Hằng, hiển nhiên hắn biết gã là người ở rể nhà thương nhân. Thời điểm đó vẫn chưa có ý niệm gì về thê tử y, nhưng lúc này trong lòng đã thoáng nắm bắt được một vài đường nét mơ hồ, bởi hình tượng đối phương triển lộ ra làm hắn phải ấn tượng sâu sắc.
Nếu chỉ nhìn lướt qua thì cũng chỉ là một thê tử xinh đẹp, ra dáng thiếu nữ đang ngồi cùng tướng công xem cuộc vui. Tiểu thư khuê các con nhà giàu thường có hình tượng và khí chất như vậy, có lẽ do được giáo dưỡng dạy dỗ tốt.... Thế nhưng, điều làm Cố Yên Trinh chú ý không phải chỉ ở điểm này, mà là cảnh tượng người khác lui tới với cặp phu thê.
Những người tới bắt chuyện với họ đều đối diện với thê tử Ninh Nghị trước nhất. Lúc nãy, mấy tên huynh đệ Tô gia và những người khác đều đến chào nàng đầu tiên, sau mới chú ý tới tướng công nàng. Hôm trước, Ninh Lập Hằng giải vây cho huynh đệ Tô gia tại Văn Mặc Lâu, ấy vậy mà bọn họ vẫn ưu tiên tới Tô Đàn Nhi trước, điều này phần nào cho thấy được sự lợi hại của nàng.
Ở phương diện này, Cố Yến Trinh rất tự tin với mắt nhìn người của mình, vì nhiều chuyện trước đây đã chứng minh cho khả năng quan sát của hắn. Ở cái thói đời này, nữ nhân muốn trở nên lợi hại vốn rất khó khăn, còn thu liễm vào trong như trình độ trước mắt, dung hòa phần nào khí chất với sự ôn nhu một cách hoàn hảo khiến người ta không thể không bội phục. Bầu không khí hòa thuận vui vẻ bên kia hoàn toàn do nàng làm chủ, một mặt duy trì sự coi trọng với người ngoài, một mặt khéo léo chiếu cố đến sự hiện hữu của nam nhân bên người, không để hắn hoàn toàn làm nền, cách thức thật sự cao minh tới cực điểm.
“Quả là một cô nàng... “
Cố Yên Trinh nghĩ giả như nàng là nam nhân, trở thành đối thủ của mình, chiếm được tâm hồn Vân Trúc thì bản thân thật sự không thể không tâm phục khẩu phục. Nhìn chung thì, một nữ nhân ưu tú như thế đi kèm với một gã nam tử làm nền bên cạnh...thật là....
Hắn cũng không lưu tâm tới những việc này nhiều, thỉnh thoảng quay qua trò chuyện với người bên cạnh, vỗ tay cỗ vũ trợ hứng... Vòng biểu diễn đầu tiên, tứ đại hành thủ đều thận trọng, trình diễn những tiết mục đặc sắc sở trường của mình. Lạc Miểu Miểu múa dải lụa màu rực rỡ mỹ lệ, vũ đạo Nguyên Cẩm Nhi linh động hoạt bát, Phùng Tiểu Tĩnh múa như “bách điểu triêu phượng”, đoan trang khoáng đạt. Sau cùng là Ỷ Lan tái hiện khúc “Khổng lão vấn đạo” với điệu múa mang hơi hướng cổ điển, váy đen tay áo rộng, ý vị thoát tục, điệu múa khoan thai, thực sự mang đến cho người xem cảm giác “mặc vận lưu hương”, làm tôn lên phong cách của kẻ trí trên người nàng.
Thật ra trong bốn người này, Cố Yến Trinh cũng không yêu thích Lạc Miểu Miểu nhất. Nàng múa rất đẹp và nổi bật, có thể tạo ấn tượng ban đầu cho người xem, nhưng trên thực tế nội lực vẫn chưa đủ, so ra còn kém cạnh ba người còn lại. Lúc trước lựa chọn nàng cũng vì chuyện kia của Nhiếp Vân Trúc. Thật ra phong cách vũ đạo hoa mỹ này khá dễ để làm làm thơ phá đề, chỉ là thái độ hắn cũng thờ ơ không để tâm lắm. Lượt múa kết thúc hắn định vung bút thảo thơ, nhưng không biết vì cái gì, sau khi nhìn người con gái bên cạnh Ninh Nghị, rốt cuộc cũng không hạ bút, gọi tên phụ trách đăng ký hoa gần đó tặng năm trăm đóa cho Lạc Miểu Miểu.