...Nghe nói vào năm đó, tại hành cung mùa xuân của Liêu Quốc, tất cả các thủ lĩnh của bộ lạc tham dự Đầu Ngư Yến do Da Luật Duyên Hi chủ trì. Khi ấy Hoàn Nhan A Cốt Đả đứng ra yêu cầu Da Luật Duyên Hi trả lại vùng đất A Sơ nhưng hắn không mảy may quan tâm. Sau yến hội Da Luật Duyên Hi ra lệnh cho các đầu lĩnh ra ca múa giúp vui, nhưng Hoàn Nhan A Cốt Đả vẫn cứ ngồi yên, bảo là không biết. Da Luật Duyên Hi nổi giận, rút đao chém chết Hoàng Nhan A Cốt Đả ngay tại chỗ. Hiện tại thế lực Hoàng Nhan A Cốt Đả đang lúc hưng thịnh, dã tâm bừng bừng. Tình hình này dẫn đến việc hai nước Kim Liêu giao chiến đến một mất một còn. Vũ triều chúng ta đứng giữa mưu đồ, cần nhắc tình hình hai phe. Theo như ta thấy, một khi chiến tranh nổ ra, trước hết quân của triều đình ta sẽ tỏ vẻ yếu thế, sau đó chiếm lấy Doanh Châu đầu tiên...
Cũng vào giữa trưa tết Đoan Ngọ, trên tửu lâu ven sông, Cố Yến Trinh đang chuyện trò với mấy vị bạn hữu. Bầu không khí dưới kia vui vẻ, trên tửu lâu người đến người đi, bày biện chén đĩa trên bàn rồi chuyện trò tâm sự.
- Không thể tưởng tưởng Yến Trinh huynh cũng có tài quân lược đến như vậy, bội phục bội phục.
Trong đám bạn hữu thì có người là quan nhỏ trong quân đội, giờ phút này chắp tay cười nói, sau đó lại có người phủi phủi tay.
- Đâu chỉ riêng quân lược, Yến Trinh không những tài trí hơn người mà còn trí dũng song toàn. Nghe nói trên đường đi kinh thành vừa rồi gặp phải bọn cướp, Yến Trinh huynh liền bày mưu trốn được, sau đó dẫn viện binh giăng lưới bắt trọn nguyên ổ. Tại hạ nghe nói mà ngưỡng mộ.
- Chuyện này là thật chứ?
Có người mở to hai mắt nhìn.
- Ha ha, chỉ là cơ duyên xảo hợp, may mắn gặp dịp thôi.
Cố Yến Trinh cười.
- Chỉ là, ta cảm thấy cả hai thứ văn võ này khi nắm khi buông. Với thế cục trên thiên hạ hiện nay tốt nhất là nên trau dồi cả hai. Lần này tới Lạc Bình, sau vài năm đạt được thành tích nhất định, ta cũng muốn xếp bút nghiên để theo nghiệp binh đao, mong muốn có cơ hội gách vác chút trách nhiệm...
Hắn nhậm chức ở Lạc Bình vào tháng bảy, nên sẽ rời khỏi Giang Ninh khoảng tháng sáu. Đám người cười cười nói nói lấy lòng một hồi, sau đó cuộc gặp gỡ nho nhỏ cũng tan dần. Sau khi mọi người ly khai hết, hắn ngồi bên cửa sổ nhìn cảnh tượng ngoài kia, suy nghĩ vài chuyện vẩn vơ, không lâu sau, người tùy tùng tên tiểu Tứ đi lên.
- Tìm được rồi hả?
- Theo lời công tử, hôm qua đến nay tiểu nhân đã tra được rất nhiều tin tức của người tên Ninh Lập Hằng kia. Chỉ là tự tiểu nhân chỉ hỏi được một ít, còn tin tức chủ yếu là từ tác phường bên kia.
- Rồi sao?
- Chuyện trứng muối đã chuẩn bị ổn thỏa.
- Việc này...
Cố Yến Trinh nhíu mày.
- Vốn đã không còn nhiều ý nghĩa... thôi cũng được, đi nào, trên đường kể sơ lược về tên Ninh Nghị kia cho ta.
- Vâng, có người nói tên Ninh Nghị này luôn biết điều, giỏi giấu tài. Hôm qua tiểu nhân điều ra thân thế của hắn, mọi người quanh chỗ hắn ở đều nói...
Ríu ra ríu rít liên hồi, hai người xuyên qua phiên chợ, men theo đường tắt đi vào một cái xưởng nhỏ tồi tàn mất vệ sinh. Một lát sau, Cố Yến Trinh che mũi nhíu mày đi ra:
- Cũng được, lo chuẩn bị cho tốt, mai bắt đầu nhập vào thị trường. Nàng bán hai mươi văn thì đây bán mười văn. Sau này ta không đến nơi này nữa, vậy nên một số vấn đề hãy để Hồ lão đại tự mình giải quyết.