Tiếng lách cách vang lên trong buổi sớm mai, Thiền Nhi Quyên Nhi dọn bày bát đũa lên bàn, xới cơm rồi mời Đàn Nhi ngồi vào. Trong nắng sớm hiện lên cảnh tượng một nhà năm miệng ăn đang ngồi quây quần dùng điểm tâm.
Tối qua Tô Đàn Nhi và Quyên Nhi Hạnh Nhi trở về tương đối trễ. Thiền Nhi sau khi khóc xong, ngồi chuyện trò tâm sự với Ninh Nghị trong lương đình hồi lâu, vừa lau nước mắt vừa cằn nhằn liên tục. Tiểu nha đầu này cũng khá đáng thương, lo lắng Ninh Nghị sẽ dứt bỏ mình để đi gặp yêu nữ, sau khi nghe tiếng chiêng trống xập xình thì lại lo gã gặp phải điều gì ngoài ý muốn. Tiếp đó lại lo, lỡ như cô gia đi gặp cô nương nào, không mang theo mình bên cạnh thì làm gì có tiền trả....
- Nếu cô gia tới đó mà không có tiền sẽ khiến người ta xem thường đấy. Thật ra, mấy nữ nhân kia khen tốt thế này thế kia đều là giả vờ, các nàng ấy chỉ giỏi nịnh thôi...
Cô bé ngồi trong lương đình, vừa gạt lệ vừa nghiêm trang lo lắng gã đi chơi mà không có tiền trả. Ninh Nghị cảm thấy ấm áp trong lòng, bèn an ủi mấy câu. Dưới ánh sao đêm mờ nhạt, hai người ngồi trong lương đình nói chuyện đùa vui một hồi, cuối cùng tiểu Thiền cũng trút được phần nào thắc mắc.
Ngày hôm qua Tô Đàn Nhi về muộn nên chưa ngủ được bao lâu. Tuy những chuyện thế này không phải lần đầu, nhưng lúc ăn điểm tâm thoạt nhìn vẫn hơi uể oải, bèn cố gắng rửa mặt cho tỉnh táo hơn, Quyên Nhi và Hạnh Nhi cũng không khác là bao.
- Tối qua lúc trở về bọn thiếp bị ngăn lại, trông thấy người ra vào thành bị kiểm soát gắt gao. Nghe nói mệnh quan triều đình gặp chuyện, e rằng hội thi hoa khôi đêm nay không thể tổ chức bên bãi Bạch Lộ nữa, chỉ là trước mắt vẫn chưa biết sẽ sắp xếp thế nào... sáng nay thì thi đấu trên thuyền rồng...
Tô Đàn Nhi vừa húp cháo vừa kể một số tin tức. Ninh Nghị lắc đầu:
- Sáng nay ngủ thêm một chút đi...
- Dạ?
Tô Đàn Nhi ngẩng đầu nhìn gã.
- Nàng với cả Hạnh Nhi Quyên Nhi, sáng nay tranh thủ ngủ lấy một giấc, chuyện trong nội viện cứ để cho Thiền Nhi, có gì thì trưa hãy giải quyết.
- Vâng.
Tiểu Thiền vội vã ưỡn ngực, ra sức gật đầu.
- Cứ giao cho Tiểu Thiền là được, tiểu thư đi nghỉ ngơi đi.
- Nghe lời tướng công vậy.
Tô Đàn Nhi gật đầu cười. Quyên nhi Hạnh nhi bên kia cũng cười rất tươi:
- Cám ơn cô gia.
- Chỉ sợ nếu sáng nay tướng công muốn đi xem thi đấu trên thuyền rồng...
- Không xem đâu, ta sẽ qua học đường một chuyến.
- Hình như hôm nay đâu có lịch dạy?
Tô Đàn Nhi nghi hoặc hỏi.
- Dù sao cũng không có việc gì, hôm qua mới nảy ra vài ý tưởng nên hôm nay muốn đi thử nghiệm, chắc phải đến trưa ta mới về.
Sau đó nói tới mấy chuyện vớ vẩn lung tung. Tô Đàn Nhi hỏi về tình hình thi đấu ngày hôm qua, rồi hỏi thêm ít chuyện về tình huống trong thành trước đó... Thực ra ngoại trừ việc mệt mỏi do thiếu ngủ, tâm tình Tô Đàn Nhi và Hạnh Nhi Quyên Nhi vốn cũng không được phấn khởi lắm, nghĩ đến việc cải tiến kỹ thuật bên kia lại thất bại thêm một lần nữa. Tất nhiên những chuyện thế này rất bình thường, mười lần thường thất bại đến chín, nhưng chỉ cần một lần thành công là đủ... Nghĩ vậy nên các nàng cũng không buồn nhiều.