Nước được rồi đó.
Trong bóng đêm, từng ngọn đèn dầu xao động trong thành thị. Nơi tiểu viện tĩnh lặng mang theo chút cô quạnh, Ninh Nghị bưng chậu nước đặt lên bàn trong phòng.
Cô gái áo đen tay cầm một gói bột nhỏ, đang tựa vào thành giường xem xét mấy vết thương, thấy Ninh Nghị bước vào liền mặc lại quần áo, trên mặt vẫn mang khăn, toàn thân đầy máu. Gã thấy vậy suy nghĩ một chút, lục tìm trong cái tủ cạnh đó lấy một bộ trường bào đưa qua.
- Chỗ này không có quần áo để sẵn, chỉ còn bộ này là sạch sẽ. Áo quần của cô hỏng hết rồi, tối nay thay tạm đi rồi mai ta mang đồ qua.
Nàng lạnh lùng nghiêm nghị nhìn gã:
- Ngươi muốn đi đâu?
Ninh Nghị do dự một chốc rồi giơ tay lên cười nói:
- Được rồi, ta sẽ đợi đến lúc cô tin tưởng vậy, trước tiên cứ xử lý tốt vết thương đi đã, ta ra ngoài ngồi tiện thể đun thêm ít nước.
- Nếu ngươi muốn trốn, bất kể ngươi có chạy nhanh thế nào, ta bảo đảm vẫn không thể chạy qua khỏi cửa viện.
- Biết rõ, không đi đâu.
Ninh Nghị cười cợt, sau đó quay đầu đi qua lấy một cái hũ từ trên kệ xuống, mở nắp liền có mùi rượu nồng đậm thoát ra.
- Là rượu, nhưng nồng độ rất cao không thể uống được, nếu cô muốn rửa sạch vết thương thì có thể dùng thứ này.
Thật ra trong hũ toàn là cồn, Ninh Nghị đi ra ngoài đóng cửa lại, cô gái nhíu mày lắng nghe tiếng bước chân. Lát sau trong ánh đèn mờ mờ, nàng cởi dần y phục ra, từng lớp từng lớp vải nhuốm máu quấn quanh ngực, có vài chỗ đã bị rách. Từ trên bả vai tới tận bụng dưới nơi nào cũng đầy máu. Những vệt máu đông kết phối hợp với miệng vết thương trông thấy mà giật mình. Mấy vết đằng trước xem như còn khá nhẹ, nhưng trên lưng có một vệt rất sâu sợ là đã tổn thương đến gân cốt. Lúc cởi đồ, một số vết đã đông lại bị nứt ra, nàng mím môi cố chịu đựng. Được cái, phần lớn vết thương trên người lúc này đã không còn chảy máu, tự mình cầm lại được.
Nàng vắt khăn trong chậu nước, khẽ nhíu mày, bắt đầu lau chùi vệt máu trên cơ thể. Cảnh vật trở nên rất ý tứ, một ngọn đèn xao động, một thanh kiếm cổ sơ, một thiếu nữ đang lau người trong gian phòng giản đơn mộc mạc... Khi đó ngoài bức vách kia, Ninh Nghị ngồi xuống ghế, dõi mắt nhìn ngọn đèn dầu. Nàng có thể nghe thấy động tác của gã, hơi dừng lại một chốc rồi tiếp tục lau chùi, sau đó lấy thuốc dạng bột phấn đắp lên miệng vết thương.
- Đây vốn là một khu vườn bỏ đi, bình thường sẽ không có ai đến. Nếu như trước đây nơi này rất có thể sẽ bị lục soát, thế nhưng do ta đã thuê lại nên vấn đề đó không đáng ngại. Kế bên là thư viện Dự Sơn, ở giữa có một mảnh rừng trúc và con sông nhỏ vắt ngang, cũng không rộng lắm. Phía bờ sông kia là hai tòa tửu lâu, mở rộng ra là một khu dân cư hình tam giác, ngõ hẻm thông suốt ra bốn hướng, nếu muốn truy bắt người mà đi vào trong đó thì thật không dễ dàng gì. Bên cạnh là phố Trường Hưng, phố Trường Nghiệp, qua khỏi đó là... con đường thông thẳng tới cửa thành phía nam...Còn tiểu viện bên kia...