Tiếng ngựa hí vang, gió đêm thê lương, trên con đường dài trận chiến như một cơn ác mộng.
Trong hỗn loạn kiếm phong quét qua, chiến mã đang phi nước đại bị chém đứt chân trước, máu tươi bắn ra xung quanh, đổ ầm xuống lăn lộn trên đường. Một thân vệ khác mặt mày nát bét máu me văng ngược ra sau, người còn lại anh dũng xông lên liền bị chém gẫy cả đao xuyên vào lồng ngực.
Thân ảnh nữ nhân tả xông hữu đột, năm sáu tên thân vệ cùng nhau ngăn trở nhưng vẫn không cản được bước tiến của nàng. Mũi thanh kiếm tưởng chừng vô hại kia không ngừng tìm kiếm kẽ hở trong lúc giao đấu, xẹt xẹt xẹt chém ra từng dải máu. Trên đường đi tới không ngừng có tiếng kêu thảm thiết đổ ập xuống. Trong đêm tối, toàn thân nàng nhuốm đầy máu, lúc này nổi lên cảm giác thôi thúc muốn dồn tên Tống Hiến đang cố chạy trốn vào đường cùng.
Trên con phố, hai bên điên cuồng lao vào nhau, đám thân vệ bao quanh cố gắng xông pha ngăn cản cô gái truy sát, giờ phút này Tống Hiến cũng đang kiếm đường chạy trốn. Một tên thân vệ từ trước mặt bất thình lình xông đến muốn cản bước tiến của nàng. Trong khoảnh khắc liền lãnh nhát kiếm từ vai trái chém tận qua bụng phải, máu tươi tung tóe ra như một đóa hoa cực lớn.
Ánh đao từ hai phía cùng chém tới rít lên như xe rách không khí. Nàng trước tiên cúi gằm người xuống cho tên bên trái một nhát vào đùi, sau đó xoay người bật dậy bắt lấy sau ót hắn kéo nhào về phía người bên phải, thuận tay chụp lấy một thanh cương đao ném tới đằng trước.
Lúc này Tống Hiến đã chạy được vài mét, đưa tay chụp lấy dây cương của một thớt chiến mã vừa đến. Cương đao xoay tít sượt qua sườn hắn cắm phập vào chân ngựa, máu phọt ra, thân người và ngựa cùng ngã nhào về phía trước. Trận chiến hỗn loạn phía sau vẫn tiếp diễn, hắn mới lồm cồm bò dậy, mắt đã thấy bóng dáng cô gái mang theo máu me nồng nặc bức thẳng tới.
- Ngươi... con điên...
- Keng...
Ánh lửa nhóe sáng, thân thể Tống Hiến lại bị đánh bay, lưng va vào góc tường, đám thân vệ không ai có thể ngăn cản nàng dù chỉ một giây. Hắn ngẩng lên chợt thấy lưỡi kiếm kia đang vút nghiêng xuống đầu mình, né qua làm lưỡi kiếm phang thẳng vô vách tường bắn ra bao nhiêu gạch đá. Cảm giác sợ hãi trong lòng còn chưa dừng lại, Tống Hiến đã thấy hữu quyền nàng ấy phóng đến.
Chát một tiếng, đầu óc chấn động, ót đập lên vách tường đằng sau, tầm nhìn nhòa đi, máu tươi nhiễu ra, thời gian dường như chậm lại nhưng vẫn không thể phản ứng. Nhân ảnh xông tới, âm thanh đánh nhau và cảnh tượng máu me đều trở nên xa xôi dị thường. Cô gái xoay người bổ một nhát lên tên thân vệ, Tống Hiến nâng đao lên theo bản năng nhưng ánh mắt kia đã xoay trở lại.
Muốn vung tay lên chém tới nhưng bỗng không được vì đã bị đoạn đứt, tay cầm đao đứt lìa lượn trong không trung bay về phía đám thân vệ đằng sau. Cô gái dường như dồn hết sức bình sinh, hữu quyền oanh thẳng vào mặt hắn, tối tăm lớn dần.