Buỗi diễn tiến hành được hơn phân nửa Khang Hiền mới xuống khỏi thuyền chính đi thẳng về chỗ mình, thoáng bắt chuyện đôi ba câu với mấy người tầng trệt, sau đó tiến lên trên lầu gặp bọn tiểu bối hàn huyên vài câu. Lúc nhìn về góc thuyền thì trông thấy một tình huống quái dị.
Có hai cặp đôi ngồi cạnh cửa sổ vừa xem trình diễn vừa đánh cờ.
- Nói ra thật là quái, vì sao cứ mỗi lần gặp là lại thấy tên trẻ tuổi nhà ngươi nhàn nhã thong dong, đúng là làm người ta tức chết. Mấy vị cô nương dưới kia đang cố sức biểu diễn, còn ngươi lại phân tâm thế này, không sợ bị người khác trông thấy chửi cho cái tội không biết tôn trọng à...
Mỗi lần trông thấy Ninh Nghị, Khang Hiền đều đá xoáy vài câu, tới lúc nhìn thấy bàn cờ thì chợt nghi hoặc thốt lên:
- Ồ, ván cờ này thật quái đản...
Lão quay đầu nhìn về cửa sổ bên kia, thấy ván cờ trước mặt hai tỷ đệ kia cũng giống y chang. Vị tỷ tỷ nhíu mày, bực bội cầm quân cờ đắn đo, đệ đệ mặt mày có phần hớn hở, nói:
- Tỷ à, nếu tỷ không chắn chỗ kia là thua liền.
Cái cảnh tượng thế này Khang Hiền mới nhìn thấy lần đầu, sau khi Ninh Nghị cười nói quy tắc cờ năm quân thì lão mới chợt bừng tỉnh đại ngộ:
- Ngươi đúng là luôn bày trò để chơi mà.
Tiêp đến lão đi qua bên kia xem. Lúc này trong hai đứa nhỏ thì tỷ tỷ đã thua cuộc, khi nhìn thấy Khang Hiền thì một đứa liền xưng: “Cô gia gia.” Một đứa xưng: “Phò mã gia”. Sau đó Khang Hiền vui vẻ giới thiệu hai bên.
- Chắc cũng đã biết nhau, đây là người mấy cháu vẫn thường hỏi: Ninh Nghị Ninh Lập Hằng. Hai đứa này là con cháu trong nhà ta, tỷ tỷ tên tiểu Bội, đệ đệ gọi Quân Vũ, một đứa mười ba một đứa mười bốn tuổi. tiểu Bội là một cô nương nổi danh nhà chúng ta, từ lâu đã không phục ngươi rồi.
Khang Hiền vui vẻ giới thiệu làm mặt hai đứa nhỏ lúc đen lúc trắng, đặc biệt là tỷ tỷ hơi giận dỗi quay đầu đi, cậu bé liền tố cáo:
- Cô gia gia, huynh ấy lừa cháu, bảo rằng mình không phải Ninh Lập Hằng.
Khang Hiền cảm thấy ngạc nhiên, đợi khi bên kia nói ra chân tướng mới buồn cười bảo:
- Cháu nhỏ thế này mà vừa gặp liền muốn kiểm tra người ta, tất nhiên là không được rồi, sau này phải xem xét lại... Lập Hằng cũng thế, không biết ngươi nghĩ sao mà dám chọc mấy đứa con cháu vương thất này... À, tiểu Bội, Quân Vũ, hiện tại còn muốn hỏi gì không, ta đảm bảo huynh ấy sẽ giải đáp.
Vị tỷ tỷ tên tiểu Bội quay đầu lại nói:
- Hừ, người sợ bị khảo thí tất nhiên là chột dạ vì không có tài học thực sự, hiện tại đã có kết luận nên không cần hỏi nữa.
Cô bé nói vừa nói vừa sắp cờ lại, sau đó Quân Vũ cũng cười cười:
- Vậy ta cũng không hỏi nữa, chơi cờ cùng tỷ tỷ thôi.
Từ trước tới nay đấu cờ vây với tỷ tỷ hắn chỉ biết tới thua không thắng, lúc này học cờ năm quân đánh thắng được mấy trận nên rất phấn chấn, ác cảm với Ninh Nghị cũng không nhiều. Với lại, có vẻ như sự ác cảm của cô vé dành cho Ninh Nghị hơn phân nửa là do cờ năm quân này, chỉ là nàng cũng rất ương ngạnh, lúc này tiếp tục hạ cờ cùng với đệ đệ, cố gắng hiểu được đạo lý bên trong, đưa tình thế trở về hòa nhau.