Sáng ngày hôm sau lại chạy bộ, ánh mặt trời đã bắt đầu sáng lên từ phương đông. Mấy ngày gần đây không quá oi bức, thời tiết ổn định làm tâm tình cũng không tệ.
Tối hôm qua trong cuộc thi đấu hoa khôi, việc ám sát như Ninh Nghị dự đoán vẫn không xuất hiện, ánh mắt mà gã thoáng trông thấy kia có lẽ chỉ là ảo giác. Gã cùng tiểu Thiền qua lại từng sân khấu xem ca múa, sau đó về nhà trải qua một đêm vô sự. Sáng sớm ra ngoài chạy bộ lại nghe Nhiếp Vân Trúc kể chuyện ngày hôm qua.
- Tối qua muội với Cẩm Nhi đứng sau sân khấu trông thấy Lập Hằng. Lúc ấy huynh đứng gần đằng trước, tay cầm một cái bánh nướng ăn. Cẩm Nhi chết cười, bảo là đệ nhất cái gì ở đâu mà chẳng biết chú ý hình tượng gì cả. Lúc nàng ra múa thì huynh vẫn còn ăn bánh, nàng trở về cười nói nếu nàng ca múa trong Kim Phong lâu mà có người vừa ngồi vừa ăn bánh rán hẳn sẽ rất thú vị...
Ninh Nghị nhớ lại tối qua tiết mục của Nguyên Cẩm Nhi bị sắp xếp quá muộn. Tới lúc đó gã đói bụng quá nên đúng thật cầm một cái bánh rán vừa xem vừa ăn, cười nói không ngừng.
- Chỉ là nha đầu Cẩm Nhi này rất tinh quái, hôm qua đã biết mặt Lập Hằng rồi, hôm nay nếu nàng ấy lại nhìn thấy không chừng sẽ kiếm huynh quấy rối, vậy nên huynh phải biết kiềm chế đó...
Khi chạy bộ trở về, Tô Đàn Nhi cũng đã rửa mặt xong, đang ngồi chờ gã dùng điểm tâm:
- Văn Phương Văn Định vừa mới tới cảm tạ tướng công giúp đỡ ngày hôm qua, nhưng có hẹn nên lập tức rời đi luôn rồi, thật không có thành ý mà...
Tô Đàn Nhi vừa nói vừa cười, Ninh Nghị lắc đầu:
- Chỉ là gặp nhau chút, có giúp gì đâu.
- Tướng công lại khiêm tốn, mấy đứa Quyên nhi Hạnh nhi đi ra ngoài đều nghe mấy tên nô bộc bàn luận, nói hôm qua tướng công dùng binh pháp không đánh mà thắng. Chỉ cần ngồi một bên liền làm Trần Quý Vấn kia không dám hạ bút thảo thơ, lúc trước thì kiêu căng, tới đó liền hết dám ngạo mạn. Hi hi, tiếc rằng tối qua thiếp thân không đi nên chẳng được tận mắt chứng kiến...
- Chuyện truyền ra như vậy sao...
Tô Đàn Nhi ngồi đằng kia cười:
- Văn Phương Văn Định còn nói, tướng công chỉ cần một lời liền đưa Đường cô nương kia tiến vào một trong mười sáu vị trí đầu...
Đoạn tiếp sau này giống như một chuyện thần kỳ, Ninh Nghị sờ sờ mũi:
- Cái này không liên quan đến ta.
Thật ra có liên quan hay không cũng rất khó nói. Trong cuộc thi hoa khôi tối qua, cô nương Đường Tĩnh kia không quá thu hút, danh tiếng lại không tính là lớn, thậm chí còn thua xa mấy người như Ỷ Lan, Lục Thải Thải... Thế nhưng vô bé chủ yếu là mạnh vì gạo, bạo vì tiền, mặc dù hình thức không tệ nhưng vẫn phần nào còn mang theo nét lo lắng ngây ngô.
Trước đó không ai nghĩ nàng có thể tiến vào mười sáu vị trí đầu, nhưng sau khi công bố thứ hạng nằm ở gần cuối nhóm mười sáu làm mọi người đều kinh ngạc. Sau đó, chuyện Ninh Nghị làm Trần Quý Vấn sợ hãi ở Văn Mặc lâu, Ninh Nghị và Lý Tần khen ngợi nàng nhảy rất đẹp được dân chúng nghị luận dồn dập. Câu chuyện từ đó liền nhanh chóng lan rộng, đúng thật là vô cùng kì diệu.