Đô Úy Tống Hiến Không phải là một kẻ vô năng.
Từ sau trận ám sát đêm Nguyên Tiêu kia Ninh Nghị đã có chút để ý tới người này. Mặc dù như vậy có vẻ hơi giống việc ôm cây đợi thỏ, không có bao nhiêu khả năng, và cũng chẳng dễ gì có được nguồn thông tin chính xác bởi cái thân phận đặc thù của y, nhưng một số tin tức cơ bản nếu có tâm liền có thể đạt được.
Giống như lần trước A Quý đã từng nói với gã, tính cách người này lỗ mãng, có thù tất báo, tâm ngoan thủ lạt, nhưng cũng không phải là một kẻ vô năng. Đối với chỉ huy sứ Vũ Liệt Quân Trần Dũng, người từng lăn lộn chốn giang hồ như Tống Hiến quả là một quân nhân tiêu chuẩn, nếu không phải vậy thì ông ấy đã không giao thân vệ doanh của Vũ Liệt quân cho hắn.
Triều đại này trọng văn khinh võ, Vũ Liệt quân chính là quân thủ vệ một dải Giang Ninh đông đúc trù phú, tổng thể sức chiến đấu cũng không cao, nếu muốn nói đến loại sẵn sàng xuất thủ thì cũng chỉ là mấy đội nhóm thân vệ doanh chủ chốt. Vị thế của Tống Hiến trong Vũ Liệt quân chỉ dưới mỗi một người, sau hôm bị ám sát đêm Nguyên Tiêu hắn đã đề cao cảnh giác, mỗi lần ra ngoài đều có rất nhiều thân vệ đi theo. Hôm nay trong hội trường, Ninh Nghị cũng chỉ có thể theo dõi từ xa nhằm tránh bị người phát giác.
Chính mình còn có thể như vậy huống gì là người khác, giả như có người có chủ ý với Tống Hiến, nói không chừng lúc này cũng đang trà trộn trong đám đông. Gã âm thầm chú ý tình huống này nhưng lượng người quả thực quá nhiều, với lại hôm Nguyên Tiêu vẫn chưa thấy rõ thân ảnh nữ thích khách nên hiện tại cũng không có nhiều thông tin hữu dụng. Tống Hiến dẫn theo khoảng mười người tản bộ, tựa hồ cũng không mặn mà lắm với mấy cuộc biểu diễn. Hắn đi đến sân khấu trước bờ sông thì tách khỏi đám đông, tiến vào chỗ nhóm người quyền cao chức trọng rồi ngồi xuống, trò chuyện với một vị trong số đó. Thân vệ đi theo hắn liền cảnh giới chặt chẽ xung quanh.
Ninh Nghị đứng trong biển người dõi mắt quan sát bốn phía, sau đó bắt đầu nhớ lại những chuyện xảy ra đêm Nguyên Tiêu. Qua một vài chi tiết nhỏ, gã phỏng đoán phong cách hành động của nữ thích khách, sau đó thử đặt bản thân vào vị trí của nàng, suy nghĩ nếu là mình thì sẽ dùng biện pháp gì để hạ thủ Tống Hiến. Trong lúc còn đang suy tư thì bỗng sau lưng có người cầm quạt xếp đánh vào vai gã.
- Này vị huynh đài cao to, lúc này ngươi đang ngăn trở tầm nhìn của ta đó, ngươi nói ta biết làm sao bây giờ?
Ninh Nghị mang vóc người trung đẳng, thật ra không cao lắm. Thanh âm sau lưng cổ cổ quái quái, gã nghe xong liền lập tức nhận ra, quay đầu lại cười. Chỉ thấy người kia mặc một thân trường bào màu đen tay cầm quạt giấy khiêu khích, vốn người đó chỉ thấp hơn gã nửa cái đầu nhưng lại có chút đơn bạc. Nhiếp Vân Trúc xinh đẹp ngẩng mặt lên cố làm ra vẻ nghiêm túc, vì đứng gần nhau nên tuy nàng cải trang nhưng cũng không có bao nhiêu thần thái nam nhân, ngược lại còn mang theo chút ngây thơ đáng yêu.