Đùng một tiếng, pháo hoa rực sáng giữa một vùng trời gần Bạch Lộ Châu. Bên trong dòng người đông đúc phía dưới, tiểu Thiền vừa nắm chéo áo Ninh Nghị vừa ngẩng đầu nhìn xem, tình cờ dưới chân thoáng vấp phải cục đá, đầu liền đánh vào lưng Ninh Nghị.
Tuy nói hội trường thi đấu hoa khôi ở Bạch Lộ Châu, nhưng thật ra là tại một khu dịch trạm gần kề đoạn giữa Giang Ninh và Bạch Lộ Châu. Nơi này dòng sông dựa thế núi, không gian rộng lớn, hội trường tổ chức các sự kiện đã sớm được vây kín. Trên mặt sông cạnh bên thuyền tầng thuyền hoa đậu nối thành một dải. Đám đông theo xe hoa lũ lượt kéo đến tụ tập bên ngoài hội trường, các loại quà bánh, ca hát tạp kỹ bắt đầu triển khai trên bãi cỏ, ánh lửa bập bùng trông vô cùng náo nhiệt.
Muốn vào hội trường xem biểu diễn thực ra cũng rất đơn giản, chỉ tốn một đóa hoa. Sau khi tiến vào thấy yêu thích cô nương nào thì tặng cho người ấy, mỗi đóa hoa tương ứng với một lượng bạc tức một ngàn văn tiền. Dù cho Giang Ninh trong thời Vũ triều này là một vùng giàu có đông đúc, nhưng đối với người bình thường đây vẫn là một khoản tiền xa xỉ. Lần này nhân số đến đây khoảng gần một vạn, nhưng chỉ tầm ba ngàn người có thể đi vào, còn lại phần lớn là ở bên ngoài hội trường vui chơi chờ đợi cuộc thi kết thúc hoặc là đi thẳng về nhà ngủ.
Theo cách nhìn của Ninh Nghị giải thích thì đây là sự chênh lệch giàu nghèo khá lớn trong xã hội, thậm chí so với ngàn năm sau còn lớn hơn. Thế nhưng dù cho có phàn nàn bất mãn, nhưng quá nhiều chuyện dường như đã trở thành thói quen trong tư tưởng của dân chúng, dần dần những chuyện như vậy là lẽ đương nhiên.
Bãi cỏ ven sông náo nhiệt tưng bừng, mọi người cùng nhau hóng gió nghỉ ngơi, vì mấy chục văn hay một trăm văn đối với họ là quá xa xỉ, không có tiền nên chỉ đơn thuần đến xem biểu diễn tạp kỹ thôi. Ngồi nghe tiếng hát trong hội trường vọng ra, tới khi nghe xướng tên cô nương nào đạt được hoa khôi cũng cảm thấy vui mừng.
Ba ngàn người đi vào hơn phân nửa không phải là kẻ có tiền, một phần là các tài tử muốn chung hưởng một chút phong nhã, rồi thêm vài nhân sĩ trí thức. Cũng có rất nhiều người cắn răng bỏ tiền vì không muốn bỏ lỡ sự kiện, vậy nên tính ra người thật sự có tiền cao lắm cũng chỉ khoảng vài trăm người, nhưng chính bọn họ là người đóng góp tới chín phần thu nhập cho hội thi. Có những lúc theo hoa hơn mấy chục, mấy trăm cho tới một ngàn lượng, thậm chí nhiều khi còn lên tới hàng vạn, mỗi lần như vậy lại được dịp cho mọi người xon xao bàn tán một trận. Thế mà nghe nói ở Đông Kinh và Dương Châu, cứ đến mỗi đợt thi đấu hoa khôi đều rầm rộ như chưa từng có, dường như còn muốn vượt qua cả Giang Ninh.
Sau khi xe hoa đi vào, bên cửa ra vào bắt đầu bán vé làm đám đông rộn ràng tranh nhau. Ninh Nghị và tiểu Thiền đi qua bên cạnh bãi cỏ tìm một quán nhỏ yên ắng ăn chén đậu hoa, theo dõi màn náo nhiệt phía bên kia. Trong đám đông chen chúc thỉnh thoảng vang lên tiếng chào hỏi nhau, lâu lâu có người lén lút đi vào bị đẩy ngược trở ra, hai bên chửi nhau om sòm. Đoán rằng muốn vào cửa cần khoảng một lúc nữa, tiểu Thiền ngồi bên bàn gọi đậu hũ nhưng chưa vội ăn, lấy từ trong ngực ra ít mơ mứt bỏ vào chén trang trí cho đẹp. Ninh Nghị thấy thế không biết nói sao luôn.
- Ăn kiểu gì vậy?
- Đẹp mà.
Tiểu Thiền nói xong xúc một muỗng đậu hũ kèm với quả mơ cho vào miệng, ngậm lấy chậm rãi nhấm nháp hồi lâu, có chút ngất ngây. Ninh Nghị thấy nàng ăn một muỗng đậu hũ lâu như vậy thì cảm thấy khâm phục, vô tình nhớ đến ngày xưa, dường như mình cũng từng có cảnh thè lưỡi liếm một cục kẹo mút cả tiếng đồng hồ, giờ nhìn biểu lộ của tiểu Thiền không khỏi cảm thấy tức cười, buông thìa xuống nhàn nhã nhìn ngắm xung quanh trong khi chờ đợi.
Đối với gã, phần lớn những khi thong dong nhàn nhã như vậy chính là lúc tập tính nhẫn nại, vì từ ngày tới Vũ triều luôn phải gặp những tình huống như thế. Hơn nữa tính kiên nhẫn đã trở thành như một thói quen, dù cho núi Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mắt thì gã vẫn trấn định được. thế nhưng trong đám người ồn ào huyên náo này, gã và tiểu Thiền ngồi đây đúng thật là nhàn nhã. Chốc lát sau, tiểu Thiền bỗng chỉ đám người bên kia: