Muội với Cố Yến Trinh, không có quan hệ...
Trong màn đêm chỉ có ánh sáng le lói từ góc phòng hắt ra, tiếng nước sông Tần Hoài theo gió vọng tới, sương mờ bao trùm. Ninh Nghị trông thấy biểu lộ của nàng, lần này mới thành thực gật đầu:
- Ừ, hiểu rồi
Qua chốc lát, lại nghĩ nghĩ:
- Vậy cuối cùng nàng với hắn có liên quan gì?
Vẻ mặt Nhiếp Vân Trúc đang rất chăm chú, nghe xong lời này bỗng trở nên phức tạp, giống như là đang cố gắng đấu tranh cố giữ lại nét nghiêm nghị, nhưng chỉ được mấy giây rốt cuộc nhịn không nổi, phì cười.
- Người quen cũ ở Kim Phong lâu.
Nàng nhìn Ninh Nghị, không biết vì sao, vừa rồi Ninh Nghị hỏi Cố Yên Trinh thì trong lòng thoáng chút khẩn trương. Không lẽ đối phương nghe ai nói gì, trong lòng nghĩ thế nào, nàng đắn đo suy xét xem phải tỏ bày ra sao mới tốt.
Giờ phút này, thực sự vì câu hỏi của đối phương mà nàng nói ra, không ngờ trong nội tâm chẳng chút gợn sóng, nhẹ như mây bay gió thoảng, tương tự những lần nói chuyện ngoài tiểu lâu trước nay. Ninh Nghị dừng một chút rồi nói:
- Mấy ngày trước nghe nàng nói qua, thật là tài tử nổi tiếng hả?
- Lập Hằng chưa từng nghe qua muội mới cảm thấy kỳ quái đấy.
- Không nhớ.
Ninh Nghị lắc đầu:
- Vậy chuyện kia tính làm sao?
- Muội cũng không biết, muốn nhờ mấy người thân quen như Nhị Ngưu qua giúp đỡ, nhưng tạm thời còn chưa cân nhắc kỹ.
Nhiếp Vân Trúc nâng cằm, hơi buồn buồn nói:
- Nguyên bản cũng không muốn mở rộng, chỉ muốn làm chiếc xe đẩy bán ít bánh rán để chứng minh mình không hoàn toàn vô dụng. Đối với trứng muối kia cũng vậy, nghĩ là phải bán ít lâu mới có người yêu thích, ai dè mới vài ngày đã bán ra nhiều như vậy, làm không kịp luôn, quá nhanh a… Ừm, vậy nên muội rất là cao hứng, nhưng sau này phải làm gì thì thật chưa từng nghĩ tới. Lập Hằng cứ nói đi?
- Trứng muối… nàng muốn làm tiếp không?
- Muội vốn không biết làm ăn nên chỉ tính mở một quán nhỏ…
Làm người nên tự biết mình biết ta, Nhiếp Vân Trúc từng ở Kim phong Lâu nhiều năm, cũng đã gặp qua không ít thương nhân thành công. Trong làm ăn, khi buôn bán thì lợi nhuận luôn đi kèm với nguy cơ, có nhiều chuyện với tâm tính của nàng khó mà dễ dàng nắm bắt được, thế nhưng:
- Bỗng dưng cơ hội tốt như vậy ở ngay trước mắt… Nếu không làm thì thấy tiếc quá…
- Vậy thì những chuyện kế tiếp sẽ có chút phiền phức.
- Sao?
- Trứng muối sẽ bán được nhiều hơn nữa... nàng phải mời thêm ít người giúp. Một hai tháng đầu lượng tiêu thụ mở rộng, đặc biệt là sau khi Khang Hiền truyền bá trong yến hội tại nhà, nào là trứng Phỉ Thúy, trứng Phú Quý... dẫn đến tình trạng cung không đủ cầu, nàng lại tiếp tục mở rộng quy mô ra, những sản phẩm mới đều là như vậy.
Ninh Nghị cầm nhánh cây, vừa nói vừa vạch vẽ trên mặt đất:
- Đến lúc này nàng sẽ phát hiện mình thiếu kinh nghiệm quản lý, nên tin dùng một vài thân hữu bè bạn như Nhị Ngưu mở phân xưởng. Các loại cạnh tranh bắt đầu xuất hiện, tiếp theo sẽ có người phỏng chế(1) lại trứng muối, trong vòng ba tháng liền có thể thành công, còn nếu bảo mật nghiêm ngặt thì cũng kéo dài không tới bốn tháng…