Sau khi sơn vài ngày, các loại chén đĩa tương liệu cũng được chuẩn bị đầy đủ. Hiện tại nếu đẩy chiếc xe ra ngoài thì dáng vẻ của nó nhìn đã tương đối bắt mắt rồi, hình ảnh nổi bật lên một rừng trúc nho nhỏ cùng với bốn chữ “trứng muối Trúc Ký”. Trứng muối có thể bán được hai mươi văn tiền hay không chính dựa vào hành động lần này. Tuy bề ngoài Nhiếp Vân Trúc tràn đầy tự tin, nhưng sự thực trong lòng nàng vẫn còn hoài nghi. Ninh Nghị hiểu rõ điều đó, nhưng khi sự việc còn chưa ngã ngũ thì gã cũng không tiện giải thích nhiều, lắm lời không bằng để cho kết quả tự chứng minh.
Bây giờ, vấn đề của gã là làm sao để các tửu lâu đồng ý nhận trứng muối Nhiếp Vân Trúc gửi bán.
Chuyện này thực ra cũng khá đơn giản, bọn họ đã không muốn nhận từ Nhiếp Vân Trúc, vậy bắt bọn họ tự qua mà lấy. Một sản phẩm độc quyền, muốn mở rộng vốn có rất nhiều biện pháp.
Xế chiều hôm đó, gã xin phép Tô Sùng Hoa đến muộn trong mấy buổi sáng sắp tới, để y tiện sắp xếp người đốc thúc học sinh đọc sách. Dù sao thì một canh giờ đầu chủ yếu là ngồi rung đùi trông bọn nhỏ tự học, Ninh Nghị không có mặt cũng chẳng có vấn đề gì.
Cuối tháng hai là thời điểm cảnh xuân tươi đẹp ghé Giang Ninh. Trên từng tán cây thấp thoáng mầm xanh mơn mởn, dương liễu thanh thanh, tơ liễu xà xuống khẽ lay động nhè nhẹ, trên đường sáng ra thoáng nghe tiếng chim hót líu lo. Gió vẫn còn hơi se lạnh, các văn nhân tài tử đã thức dậy từ sớm, tinh sương có không ít kẻ hô bằng gọi hữu du ngoạn trên sông Tần Hoài. Xa xa, tiếng nhạc mịt mờ lả lướt từ thuyền hoa dập dềnh vọng tới, tơ liễu phủ rợp cả khung trời, tất cả mọi thứ thu vào trong mắt như một bức tranh sâu sắc bước ra từ những áng văn.
Thức dậy khi mặt trời đã lên, Ninh Nghị tản bộ trên đường, tuy đây là lần đầu tiên gã trải nghiệm mùa xuân ở Giang Ninh, nhưng cũng đã quen với bầu không khí cổ đại, với cảnh tơ liễu đầy trời như thế này. Đầu xuân, người đi đường bắt đầu đông dần, thương nhân đến từ các nơi, thư sinh lưng cõng hành quyển(1), thỉnh thoảng cũng có mấy nhân vật như tiêu đầu, võ sĩ, đại hán thô kệch... nhưng chẳng biết là ai có công phu thực sự. Bên đường, một cậu nhóc mập mạp phúng phính đang trêu chọc con chó, nó bị chọc tức liền “gâu gâu” liều mạng đuổi theo, dí nhóc nhảy ùm xuống sông, bơi ra xa xa rồi quay đầu lại làm mặt quỷ. Mẫu thân hắn cách đó không xa nhìn thấy liền chống nạnh lớn tiếng quát.
“Quán nhỏ” của Nhiếp Vân Trúc nằm cách đây không xa, hôm nay là ngày đầu tiên xe đẩy ra phố, buổi sáng hai người đã thảo luận qua với nhau, lúc này Ninh Nghị không đi xem chiếc xe có thể làm người ngạc nhiên như thế nào, nhưng mục đích chính là dò xét mấy tửu lâu gần đó. Gã đang đi được nửa đường thì bỗng gặp Lý Tần, có lẽ là đang trên đường tới thư viện.
- Lập Hằng.
Là đồng sự với nhau cả tháng nay, sáng nào Lý Tần cũng ghé qua nghe kể cố sự. Hắn biết rõ lịch hằng ngày của Ninh Nghị, nhưng hiện tại thấy gã không định đi học đường nên hơi ngạc nhiên, hỏi thăm một chút thì Ninh Nghị cũng chỉ trả lời qua loa. Vì Ninh Nghị không đi dạy, Lý Tần đến thư viện Dự Sơn cũng chẳng biết làm gì, vội hỏi: