Bán không được…
Phương đông chưa sáng, Nhiếp Vân Trúc đã ngồi trước bậc thang tiểu lâu nâng cằm buồn rầu nói:
- Mấy hôm trước muội đã đi gặp quản sự của các tửu lâu lân cận theo lời công tử, nhưng họ nói thứ này trước nay chưa thấy ai ăn, giá lại quá cao nên không đồng ý cho gửi bán ở quầy.
Khả năng sản xuất trong thời đại này vẫn chưa nhiều, các loại thực phẩm như gạo, mì thuộc về dạng nhu yếu phẩm nên giá cả tương đối rẻ, còn những thứ như thịt trứng thì có phần quý hơn.
Dựa theo tỉ lệ thì cái bánh rán giá hai văn tiền tương ứng với một đồng nhân dân tệ, hột vịt muối giá mười văn thì tương đương với năm đồng. Mà trứng muối bán theo đề nghị của Ninh Nghị là hai mươi văn một quả, vậy nên nó gần như là hàng xa xỉ rồi.
Trong cái thời đại mà những nhà khá giả chỉ thỉnh thoảng mới ăn thịt ăn trứng thì thứ đồ này dĩ nhiên là khó bán.
Đương nhiên thành Giang Ninh vẫn còn rất nhiều người giàu. Đơn cử như ở thanh lâu, muốn một cô nương thì vào cửa phải trả ba quan, tức là ba lạng bạc - ba ngàn văn tiền, ca múa đàn hát ba quan, lên giường lại mất thêm ba quan nữa, vậy một lần mất tổng cộng chín quan tiền, tương đương với bốn ngàn năm trăm đồng. Cô nương nào bán thân có giá cao hơn thì cũng là ngoại lệ hiếm hoi, còn với mấy người không bán thân như Nguyên Cẩm Nhi, Lục Thái Thái, Ỷ Lan hay là Nhiếp Vân Trúc trước đây thì càng cao hơn nữa. Thực ra điều này không có hạn định gì, nhưng nếu một đám người nguyện chi tiền mà ngươi vẫn keo kiệt thì làm gì có cửa, sau này cũng chẳng ai thèm quan tâm. Tỷ như nhóm huynh đệ của Tô Đàn Nhi mỗi lần vung tay là hàng chục lạng bạc, điều này đối với gia đình bình thường là một khoản kếch sù, nhưng nếu muốn ăn chơi xa hoa, đua đòi theo mấy nhóm bạn xấu thì cũng chỉ xem như chuyện vặt.
Kẻ bỏ ra chín ngàn văn tiền tìm cô nương chưa chắc đã chịu ăn trứng muối hai mươi văn ven đường, nhưng ít ra điều nàychứng minh, sức mua Giang Ninh vẫn luôn có.
Muốn bán giá hai mươi văn thì phải tìm đến những chốn xa hoa, trà lâu tửu quán nổi tiếng để nhờ bọn họ bán giúp. Nhưng dù sao đây cũng là một thứ đồ mới, bạn nhờ tôi bán trứng với giá hai mươi văn một quả, còn tôi thì chẳng phải nhà từ thiện. Trước đây Nhiếp Vân Trúc tài nghệ hơn người, lại xinh đẹp nên được gọi là tài nữ, nhưng mấy bản lĩnh đó chẳng giúp gì được trong việc làm ăn nên chuyện gửi bán một quả trứng hai mươi văn liền không thành. Thậm chí có hai tên quản sự tửu lâu cơ bản còn chưa nói chuyện, thấy nàng xinh đẹp lại đi bán bánh rán bỗng muốn động tay động chân, nàng đành lập tức bỏ đi.
Chuyện này đối với Nhiếp Vân Trúc - một người mong muốn thoát khỏi thân phận ngày trước, cố gắng nỗ lực kiếm tiền mưu sinh như bao người khác – là một sự đả kích lớn. Được cái tính cách nàng khá cứng cỏi, đổi lại là người khác sợ sẽ nghỉ bán, nhưng nàng thì chưa hề nghĩ tới những điều như vậy.
Ninh Nghị một đường chạy tới mồ hôi đầm đìa, trên tay cầm đồng bạc đùa nghịch, cười nói: