Lúc xe ngựa băng qua đường phố trở về Tô phủ, bên ngoài rèm, chợ đêm vẫn náo nhiệt như trước. Tô Đàn Nhi ngồi ở trong buồng xe cúi đầu sắp xếp lại một số hóa đơn, hộp gỗ nhỏ đựng hóa đơn thì để ở bên cạnh. Tư thế thiếu nữ khép chân ngồi có vẻ thục nhã thanh tú, hiển nhiên so với ba tiểu nha đầu thì nàng biểu hiện thành thục hơn rất nhiều. Người có thói quen ra lệnh đều có loại khí chất này, nàng vừa sắp xếp các thứ vừa trò chuyện cùng Ninh Nghị.
-... Xem tình hình này... Buổi sáng ngày mai có lẽ phải đến thỉnh an gia gia, thiếp thì không ra cửa đâu, sáng mai sau khi tướng công tập thể dục xong thì hãy mau chóng trở về... Đúng rồi, sáng mai bên nhà bếp có chuẩn bị bánh phở mà tướng công thích ăn đó...
Hôm nay Nguyên Tiêu, buổi tối thật ra cũng đã nói qua vài lời cùng lão thái công, nhưng đã có chuyện "Thanh Ngọc Án" này, ngày mai đại khái lại phải đến gặp người. Tô Đàn Nhi nói xong, nhịn không được lại bật cười.
- Tướng công mỗi lần đều bất ngờ như thế, quá dọa người.
Hơn một tháng nay sau khi cùng Ninh Nghị tìm được tiếng nói chung, nàng đã không còn nhìn gã bằng ánh mắt như trước nữa, nhưng bài thơ đêm nay vẫn vượt ra ngoài dự liệu của nàng, lúc mới xem nàng cũng phải ngây ngẩn một lúc lâu, nghĩ không biết bản lĩnh của gã tướng công cổ cổ quái quái này của mình đến cùng là tới mức nào. Chẳng qua sau khi chạm mặt cùng gã, nàng cũng không tỏ ra là bị kinh ngạc chút nào, lúc này vừa sắp xếp hóa đơn vừa nhỏ giọng trò chuyện, thái độ an nhiên. Đương nhiên, việc không nhìn tới Ninh Nghị mà lẳng lặng thu dọn đồ đạc, cũng chỉ là phương pháp nhỏ để nàng tận lực không để cho mình quá đa tình tự dao động.
Như thế một đường trở về Tô phủ, vượt qua từng căn viện, Tô Đàn Nhi còn phải đến bên đó gặp phụ thân, đại khái là có một ít chuyện buổi tối đã đàm thỏa với người ta. Nàng xoay người lại nói với Ninh Nghị:
- Tướng công bây giờ còn chưa đi ngủ sao?
Ninh Nghị gật đầu, Tô Đàn Nhi cười nói:
- Đợi tí nữa trở về, thiếp có ít đồ cho tướng công.
- Cái gì thế?
Tô Đàn Nhi chớp chớp mắt:
- Có chỗ hấp dẫn.
Chuyện muốn nói với Tô Bá Dung cũng không nhiều, chỉ chốc lát sau, Ninh Nghị đứng trên hành lang ở lầu hai hóng gió đã có thể nhìn thấy đoàn người Tô Đàn Nhi đốt đèn lồng ở xa xa từ trong căn viện kia đi ra. Khoảng cách xa, bóng người có vẻ nhỏ, ánh sáng của đèn lồng thỉnh thoảng biến mất ở phía sau tường cây, sau đó lại từ góc quanh hiện ra. So sánh náo nhiệt đại khái muốn thua cửa hông ở phía đông một chút, nửa đêm xe ngựa đều từ bên kia trở về, ánh đèn hội tụ ở nơi đó, sau đó từng đốm li ti tản về khắp nơi trong Tô phủ.
Tiểu viện ngược lại vẫn yên tĩnh như trước, đại phòng nhân khẩu không vượng, một vùng này không náo nhiệt, lại một lát nữa, Tô Đàn Nhi cùng ba nhỏ nha đầu đều trở lại, phía dưới vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Tiểu Thiền hô lên, từ dưới lầu chạy qua, ngửa đầu trông thấy Ninh Nghị, híp mắt lại làm ra mặt bánh bao, sau đó chạy ùa vào trong gian phòng nhỏ nấu nước nóng. Tô Đàn Nhi đi lên, nâng ở trên tay một bao quần áo, nhẹ nhàng mà đi tới một bên cột, đặt bao quần áo lên lan can.
- Giữa đám tìm người trăm ngàn lần, bỗng nhiên quay đầu... Người ngay trước mắt, dưới lửa tàn đứng đó...