Từ lúc Tống Mậu ly khai đến giờ, Tô Văn Hưng liền một mực chờ đến tối.
Sở dĩ tâm trạng Tô Văn Hưng cấp bách như vậy cũng không phải bởi bản thân hắn. Mà vì trước đó, hắn đã lỡ khoác lác với bạn bè huynh đệ rằng: Chỉ cần cậu của hắn đến, chắc chắn có thể đem bộ mặt thật của tên văn sĩ mua danh chuộc tiếng – Ninh Nghị vạch trần. Đây là lý do tại sao ngay khi thấy Tống Mậu ở Tàng Thư lâu lớn tiếng khen Ninh Nghị, Tô Văn Hưng liền vội vàng chạy đến dò hỏi.
- Ta thấy cậu của ngươi chắc là không muốn tham gia vào chuyện này, ngươi không nghe thấy ở Tàng Thư Lâu y đã nói gì sao…lúc nói những lời đó... rõ làng y còn chưa biết Ninh Nghị chính là lão sư. Lời đã nói ra không thể thu trở về, y lỡ khen người khác là đại tài nên giờ cũng không thể làm khác. Lão Ngũ ngươi cũng đừng dọa người… Hừ, thật không hiểu cái tên Ninh Nghị này đến cùng là đã làm gì mà luôn làm người khác phải kinh ngạc. Đừng nói kiếp trước hắn là một kẻ lừa bịp chuyên nghiệp nha...
Trời đã xế chiều, vài tên nam tử trẻ tuổi ngồi tán gẫu trong lương đình(1) ở nội viện. Nhóm người này coi như đều là người của nhị phòng Tô gia...Lại nói, nếu Tống Mậu không đến, lúc này Tô Văn Hưng cũng không thể trở thành trung tâm của bọn hắn. Bình thường, họ gọi đây là chia sẻ lợi ích, là đồng minh, nhưng trên thực tế đây chẳng qua là một đám bạn bè ăn chơi trác táng. Bởi vì có quan hệ thân thích nên mới gần gũi hơn một chút.
Cùng là người nhị phòng Tô Gia nên được che chở kiếm chỗ tốt, ăn chơi lêu lỏng. Ngoài việc giả dạng tài tử đi trêu hoa ghẹo nguyệt, bọn hắn ít nhiều cũng lo lắng cho vận mệnh của nhị phòng trong tương lai. Dựa theo tỉ lệ mà nói, tuy Tô Đàn Nhi tỏ vẻ thấu đáo mọi việc, đồng thời có tư thái mạnh mẽ làm cho phần lớn thế hệ trẻ tuổi của Tô gia bảo trì trung lập. Thế nhưng nếu thật sự so sánh, thì Tô Đàn Nhi cuối cùng cũng là phận nữ, phần đông mọi người vẫn đứng về phía nhị phòng hoặc tam phòng. Đương nhiên, những người này đứng về phía ai cũng không có bao nhiêu ý nghĩa. Hiện nay, tam phòng Tô Gia trên cơ bản chưa có địa vị gì, một khi thật sự tranh đấu, bọn họ cùng lắm là chỉ phô trương thanh thế mà thôi.
Đương nhiên, trước khi trở thành thành viên quan trọng của Tô gia, bọn hắn có thể giở vài trò tiểu xảo nho nhỏ để đả kích một chút khí thế của đối phương. Với đám trẻ tuổi rảnh rỗi không làm gì là giả dạng tài tử đến thanh lâu uống rượu này, người bỗng nhiên có được danh tiếng – thứ mà bọn họ muốn cũng không thể có được - đồng thời còn là phu quân của Tô Đàn Nhi, tất nhiên nhìn thế nào cũng thấy gai mắt.
Nếu bọn hắn có danh khí như vậy, mấy gian phòng tốt nhất trên sông Tần Hoài kia có cái nào là không thể đi. Vậy mà cái thằng này ngay cả thanh lâu cũng không đi, thật quá lãng phí. Đã thế, trên cơ bản cái thanh danh này của hắn còn là giả… Quả thật không thể nhịn được.
Nhưng oán hận thì mặc kệ oán hận, bình thường gặp nhau trợn mắt một cái cũng chẳng được gì, nếu thật sự muốn đả kích y sợ là rất khó. Khi Ninh nghị nói với Tô thái công rằng cái bài hát kia không phải do mình làm, Tô Trọng Kham và Tô Vân Phương cũng ở đó nên đều biết chuyện này. Nhưng Tô thái công đã xuống nghiêm lệnh không được truyền ra ngoài, còn ai dám lấy thân phận Tô gia đi chứng minh việc này? Lặng lẽ thả ra vài lời đồn cũng được, nhưng có mấy người đi tin lời đồn? Ở trong nhà cũng không có lời giải thích rõ ràng, người ta đã sớm tự thừa nhận! Người này thật sự rất là thông minh, không chút sợ hãi, hết lần này đến lần khác làm nhiều người lầm tuởng y cố ý giấu dốt.