Xe ngựa rời khỏi Tô phủ, Tống Mậu vén rèm lên nhìn gió tuyết bên ngoài, sau đó quay đầu bảo Tống Khai kiểm tra lại tặng phẩm lần nữa cho kỹ.
- Viên nhân sâm lần trước mua được... tiếp đó là bức tranh chữ của bậc thầy Lâm Phủ Đồng viết.... À, nhân sâm để qua một bên, không cần quá để ý. Tần sư phụ thích nhất là tranh chữ nên chắc chắn sẽ ưa thích bức tranh này...
Tống Khai đi theo Tống Mậu đã nhiều năm, là một người cẩn thận chu đáo, những việc này đã được phân phó từ trước nên khó mà có sai sót gì. Sở dĩ Tống Mậu bảo hắn kiểm tra lại là vì rảnh không có việc gì làm. Nghĩ tới cuộc đối thoại cùng Tô Văn Hưng vừa rồi làm y có chút cảm khái. Người cháu ngoại này năng lực không đủ, tầm nhìn hạn hẹp làm y ngán ngẩm. Hiện tại cũng chẳng có chút hy vọng gì.
Mặc dù Tống Mậu và Tô gia qua lại khá gần gũi, nhưng y đối với người cháu ngoại này không có bao nhiêu tình cảm máu mủ ruột thịt. Bản thân y và cô em họ đang làm nhị phu nhân Tô phủ cũng chẳng qua lại nhiều. Trước đây lúc trở mình, Tô gia đầu tư lượng lớn tiền của giúp đỡ y trong lúc khó khăn, ơn nghĩa này vẫn luôn ghi nhớ ở trong lòng, nhưng đó chỉ là đối với Tô thái công và Tô gia nói chung mà thôi.
Thời gian qua đi, bây giờ y đã là tri phủ Tri Châu. Tô phủ ngày trước xem như là trợ lực quan trọng sau lưng y, nhưng hiện tại cũng chỉ là thêu hoa dệt gấm mà thôi. Tương lai nếu chi thứ Tô gia có thể lên nắm quyền, việc này sẽ mang lại cho y ít nhiều lợi ích, nhưng kỳ thật cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa. Dù sao Tô Văn Hưng và y là bà con thân thích, nếu Tô Văn Hưng có thể nắm giữ Tô gia, lợi ích của mọi người sẽ cùng tăng lên một chút. Mặc dù trên thực tế, với tư chất của người cháu trai này, ai biết hắn có thể quản được Tô gia hay không. Ngày sau nói không chừng còn làm liên luỵ đến chính mình.
Nếu như Tô Đàn Nhi nắm giữ Tô Gia, cô bé này vừa có năng lực lại hiểu được thời thế, với thân phận ở Tri Châu của y, đối phương nhất định sẽ cố gắng nịnh bợ. Cho nên trên thực tế nguồn trợ lực này cũng không có nhiều thay đổi. Mà bởi vì sự hiện hữu của mình, nếu không lấy được quyền quản lý Tô gia thì muội muội và cháu trai vẫn giữ được thân phận, có chút quyền hành, không lo chuyện cơm áo vì mối quan hệ giữa mình và Tô gia. Việc này đối với người không đủ năng lực như Tô Văn Hưng chưa hẳn đã là không tốt.
Trong đầu y đang do dự không biết nên lựa chọn như thế nào. Đương nhiên hiện tại Tô lão thái công còn khỏe mạnh nên luôn quan tâm giữ gìn quan hệ trong gia tộc, thân thiết gần gũi với muội muội và cháu trai.
Danh tiếng của khúc Thủy Điệu Ca Đầu kia y đã sớm nghe qua, tuy nhiên tin tức gần đây nghe được lại có chút kỳ lạ. Nếu thật là loại mua danh chuộc tiếng, Tống Mậu sẽ vì thỉnh cầu của cháu trai, thuận tay đem việc này vạch trần. Chuyện này để buổi tối rồi tính, y xem qua quà tặng một chút, lắc lắc đầu, ném chuyện này qua một bên.
Nhìn vẻ mặt của y, Tống Khai bên cạnh cười đưa danh sách quà tặng qua:
- Lão gia, Tần Công từ quan đã nhiều năm, nhưng gần đây nghe nói thế cuộc phương Bắc rất phức tạp, Kim Liêu giao tranh không ngừng. Nghe phong phanh Triều đình muốn mời Tần Công phục chức, lão gia thấy Tần công có đồng ý không?
Tống Mậu lắc đầu, ngừng một lát rồi nói:
- Sợ là rất khó. Việc ngày đó Tần sư phụ rời đi còn có nhiều uẩn khuất. Chuyện hòa ước Hắc Thủy (1), tất cả tội danh đều do một mình ông gánh chịu, mà thực ra là chịu tội thay cho người khác. Nếu bình thường có lẽ còn có thể, nhưng với tình thế hiện nay việc phục chức lại e rằng rất khó...