Tịch, Tịch chưởng quỹ. Nếu như ông về phe ta lập tức sẽ là đại chưởng quỹ của Tô gia, tài nguyên của tam phòng Tô gia mặc ông điều phối. Chỉ cần ông kinh doanh cho tốt, bất kể ông có yêu cầu gì, nếu chúng ta có thể làm được tất sẽ đáp ứng cho ông. Nhị tỷ dù sao cũng là nữ nhân, nếu tương lai tỷ ấy không được tiếp quản đại phòng, ông muốn chiếm nàng cũng sẽ có nhiều biện pháp.. phụ thân ta nói ông là người thông minh, mọi người ai cũng biết ông là người thông minh. Thành ý của phe chúng ta nói thêm lời thừa là không cần thiết, mong ông suy nghĩ cho kỹ...
Trong gió tuyết vang lên những lời vốn đã được Tô Văn Quý chuẩn bị kỹ càng. Trong số những chưởng quỹ của đại phòng Tô gia, Tịch Quân Dục luôn là người nổi bật với tài thông minh tháo vát. Tuy nói kinh lịch vẫn chưa bằng mấy lão nhân, nhưng nếu nói trong tương lai y có thể đẩy Tô gia lên tới lưng chừng trời thì cũng không có mấy người hoài nghi, thậm chí phần lớn mọi người còn nói:
- Tịch Quân Dục đọc sách là để đi thi trạng nguyên, họ Ô đã từng bỏ số tiền lớn để mời nhưng y vẫn không đáp ứng. Y ở lại Tô gia, kỳ thực chỉ vì nhị tiểu thư Tô Đàn Nhi mà thôi.
Cũng bởi vậy nên từ khi Tô Đàn Nhi kết hôn, Tô Vân Phương và Tô Vân Quý vẫn cố gắng tiếp cận đối phương bày tỏ thành ý. Tô Văn Quý vốn tự biết năng lực mình không đủ, nhưng lại trên danh nghĩa Tô Vô Kỵ với ý là chiêu hiền đãi sĩ, hậu hĩnh những người có năng lực nên luôn cố gắng thể hiện - Ta đây biết mình không có năng lực, vậy ta chỉ muốn giao mọi việc cho người có năng lực thực hiện - Thái độ này cũng chiếm được không ít lời khen ngợi từ người ngoài
Nhưng lúc này sau khi nghe xong câu nói của gã, Tịch Quân Dục lại cứ như vậy nhìn gã một lúc rồi vỗ mạnh lên vai gã, dưới ánh mắt nghi hoặc của Tô Văn Quý mà lắc đầu than:
- Thất thiếu gia, đừng ngây thơ..
- Đây là cơ hội tốt nhất của ông.. Ông chắc chắn biết rõ lời tôi nói có phải thật hay không.
Không nắm rõ ý định của đối phương, Tô Văn Quý bị thái độ đó làm cho bối rối. Cú vỗ vai của Tịch Quân Dục dùng sức rất mạnh, gã cũng chỉ có thể gượng đáp bằng những lời này. Một lát sau lại thấy Tịch Quân Dục thở dài.
- Ài, Thất thiếu gia, chiêu hiền đãi sĩ, rộng bụng đãi người là việc tốt. Tôi biết đây là do Tam lão gia dạy cho cậu, nhưng nếu không biết cách quản lý thì cũng chẳng nên giơ tay múa chân làm gì, đây vốn cũng là một biện pháp khá hay. Nhưng cậu có biết không? Kẻ chân chính biết dùng người là kẻ chắc chắn phải kiểm soát được hành động của người mình dùng, nếu có một ngày hai thủ hạ của cậu có ý kiến trái ngược nhau, nhưng ngay cả năng lực quyết đoán cùng uy vọng cậu đều không có, vậy cậu dùng người như thế nào đây?!
Nhìn nam tử trước mắt, Tịch Quân Dục bỗng cảm thấy buồn cười. Tô Văn Quý nghĩ một lát:
- Chí ít thì.. chuyện này đối với ông chẳng phải là một chuyện tốt sao?!
Tịch Quân Dục lắc lắc đầu:
- Tịch Quân Dục ta tuyệt không bao giờ đứng chung một chỗ với người thất bại.
Nói xong câu đó y xoay người rời đi.
Nhìn kẻ rời đi, Tô Văn Quý chần chờ hồi lâu, cuối cùng cũng như hiểu ra:
- Ông nổi giận rồi! Rất giận là đằng khác.
- Có câu nói này cũng tính là có chút tiến bộ.
Tịch Quân Dục hờ hững nói, sau đó không quay đầu lại, phất phất tay đánh tan một bông tuyết trong không trung:
- Tỉnh lại đi Thất thiếu gia. Các cậu đấu không lại Tô Đàn Nhi đâu. Ngay từ lúc bắt đầu, nàng đã không để các cậu vào trong mắt.
Gió tuyết xoáy tròn, Tô Văn Quý trợn mắt há mồm nhìn thân ảnh áo sẫm nhanh chóng rời đi. Một lát sau mới cau mày kìm nén được giận dữ, trong lòng thầm nghĩ sau bao lần tiếp xúc, dường như lần này là lần đầu tiên thấy Tịch Quân Dục thất thố nổi giận, xem ra là có chút cơ hội. Nhưng bởi mấy câu nói của Tịch Quân Dục mà tâm tình khó chịu vẫn không ép xuống được. sau đó tiện tay đấm một quyền vào một cái cành cây bên cạnh.